Sign up
Văn - Thơ - Nhạc
Tự giới thiệu

My picture!

Võ Khắc Dũng

Cái mặt khó... đăm đăm!!!

Lịch
« March 2010 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
tìm kiếm
bài gần đây...
Các góp ý gần đây
categories
liên kết cá nhân
lưu trữ
Trạng thái của blog

« | »

Truyện ngắn: MÙA SUNG CHÍN

2009-02-03 @ 05:46 in Tác phẩm

Truyện ngắn
MÙA SUNG CHÍN
Võ Khắc Dũng

"... Chỉ vài tháng sau, chậu sung cảnh đã lành lặn. Tất nhiên là không giống như xưa, nhưng hóa ra việc "bị thương" như thế lại đâm hay: Không những vẫn cành hướng thiên và cành kia thì bám địa mà hình dáng của chúng còn hay hơn, đẹp hơn cả trước kia. Đặc biệt, nhìn cái dáng mới trong thế "Ái tình hoan lạc", người ta nghĩ ngay đến sự toàn vẹn của tác phẩm chứ không như trước kia là gây cho người thưởng ngoạn một cảm giác thiêu thiếu cái gì đó. Và thế rồi, điều kỳ diệu tiếp theo đã xảy ra: Tết năm sau đó, cây sung cho quả. Những chùm quả mà rất hiếm những cây sung nào khác có được. Quả đẹp từ hình dáng đến màu sắc. Những chùm quả trìu trĩu, mọng mượt, lúc lỉu... từ gốc đến ngọn...".



Ảnh: Sưu tầm

 
Mấy năm gần đây, cứ đến tết, nhà ông lão trên tám mươi tuổi tên là Lâm luôn có các món ăn được chế biến từ quả sung để đãi khách. Nào là sung ngâm chua mặn nguyên cả quả làm mồi đưa chất cay, sung thái mỏng làm mứt, sung phơi héo héo đem luộc hoặc xào với thịt heo (hoặc thịt bò), sung nguyên quả còn tươi chấm với muối ớt... Khách đến nhà, đãi gì thì đãi nhưng riêng món sung thì không thể thiếu. Rồi nữa, quả sung còn được ủ lên men dầm với rượu mạnh, uống ngon ra phết. Lão Lâm thường đùa với bạn nhậu: "Đầu năm, ăn sung uống sung cho nó "sung"! Nào là "sung túc", "sung sướng", và dĩ nhiên là... "sung" nữa!". Công bằng mà nói thì các món sung do tự tay lão chế biến ngon tuyệt. Nhất là món rượu đế ngâm sung thì hẳn là độc nhất vô nhị rồi! Bởi lẽ, từ trước đến giờ, nào có ai nghĩ ra chuyện ủ sung ngâm rượu đâu! Vậy đích thị chỉ có mình lão mới nghĩ ra cái "trò" này thôi!
       Nhưng năm nay thì khác: Đã tháng chạp rồi mà cây sung cứ lỳ ra như đá, chả buồn nảy chồi ra quả. Hai cái cành cổ thụ vẫn gân guốc như hai cánh tay lực điền nhưng nhìn kỹ thì thiếu sức sống một cách khó hiểu. Còn trên ngọn sung, mấy cái chồi non nhú ra nhưng chẳng buồn xanh mà cứ héo dần, teo tóp dần rồi khô quắt queo như đám lá già dưới gốc. Càng tưới tắm, càng chăm bẵm, cây sung như càng trêu ngươi lão bằng cách càng héo quắp héo quặp như lão lực điền mãn hạn làm người vậy. Mà, nghề chăm cây là nghề của lão, nên cây càng héo, lão càng bực bội như thể lão bị ông trời chơi khăm. Càng điên, càng sĩ, lão càng chăm. Nhưng cuối cùng, đêm ba mươi, nhìn cây sung chẳng còn "sung", lão thở đánh sượt như một lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Nhìn lên mấy chòm sao hiếm hoi đêm trừ tịch, lão biết thời khắc chuyển giao năm cũ và năm mới đã đến. Lão Lâm uể oải đứng dậy và bước từng bước một vào nhà với dự định thắp hương lên trang thờ. Bất giác, bàn chân lão vấp phải cái gì đó lảm lão ngã dúi dụi vào gốc sung cổ thụ đứng trong cái chậu kiểng to đùng ấy từ suốt bao nhiêu năm nay trong cái thế sung mãn nhất. Bất ngờ tiếng chuông điện thoại réo vang trong nhà. Đúng vào lúc ấy, nhũng âm thanh báo hiệu năm mới đến vang lên khắp xóm. Lão lê bước vào nhà và nhấc ống nghe điện thoại. Tiếng của lão bên ống nghe điện thoại chìm nghỉm trong vô vàn những âm thanh của thời khắc giao thừa.



Ấm áp hoa xuân (Ảnh: Khắc Dũng)

 
Lão Lâm nổi tiếng là người chơi cây kiểng từ thời còn trai trẻ. Từ hơn bốn mươi năm về trước, khi chỉ mới là chàng thanh niên chưa đến ba mươi tuổi, Lâm đã được người làng tôn là nghệ nhân cây cảnh. Vườn cây cảnh nhà Lâm nổi tiếng khắp vùng. Không chỉ là người sở hữu những cây kiểng quý (có cây được trả giá đến vài cây vàng) mà Lâm còn nổi tiếng bởi cái đầu nghĩ ra nhiều cái thế độc đáo để tạo dáng cho cây. Nếu thiên hạ chỉ có những thế phổ biến về mây, gió, thác đổ, suối tuôn... thì Lâm lại nghĩ ra không ít cái thế chả giống ai như "Rồng - rắn luân hồi", "Chân trời màu huyết dụ", "Siêu thần trăng gió"... Riêng chậu sung với thế "Ái tình hoan lạc" thì có lẽ chỉ Lâm mới nghĩ ra và tạo nên cái dáng lạ đến không ngờ. "Phải mất đến chục năm trời mới tạo được cái thế này đấy!" - Lâm khoe với bạn bè như thế.
       Mà đúng thế thật! Mười năm là Lâm nói về thời gian để tạo nên thế "Ái tình giao hoan" thôi. Còn nhìn bộ rễ của gốc sung cảnh này, người không mấy am hiểu về cây cảnh cũng đoán được là tuổi của nó lên đến cả trên trăm năm chứ chả ít. Theo lời Lâm thì từ hơn mười năm trước đó, trong lúc đào bờ lô xương rồng để thêm diện tích cho vườn cây cảnh thì bất ngờ Lâm bắt gặp được gốc cây này. Phải mất đến ba ngày ròng rã bới từng nắm đất một, Lâm mới lôi được bộ rễ cổ thụ ấy lên khỏi mặt đất. Lâm quệt mồ hôi ròng ròng trên mặt nhưng mỉm cười mãn nguyện khi nhìn bộ rễ được cấu tạo một cách ngộ nghĩnh: Ngay ở phần rễ giống như hổ lốn những dây nhợ nhằng nhịt là bốn cái khối u vồng lên như hai cái mông của người đàn ông áp sát vào hai mông của người đàn bà trong tư thế của thời điểm đạt đến cực khoái. Phía trên bộ rễ là cái gốc sần sùi với hai cành cây trong thế một cành to như dáng người đàn ông vươn lên trời và một cành là dáng người đàn bà nằm là là dưới mặt đất. Tiếp theo, Lâm mất thêm một tuần để đúc chiếc chậu chẳng theo khuôn mẫu nào để đặt gốc sung cổ thụ có bộ rễ kỳ dị ấy vào. Cái chậu kiểng cao to lừng lững, phải đến gần chục người khiêng mới nổi. Cũng từng ấy người mói đủ sức đặt gốc cây vào chậu. Rồi, phải mất hơn một năm sau đó, bộ rễ mới thực sự bám chặt vào đất trong chậu. Khi bộ rễ đã bám chặt, Lâm mới bắt tay vào việc tạo dáng cho cây theo cái ý tưởng khá độc đáo: "Ái tình giao hoan", hay còn gọi là "Ái tình hoan lạc". Hằng ngày, Lâm dành cả tiếng đồng hồ để vừa ngắm nghía, vừa gọt đẽo, cắt tỉa, uốn, kéo, buộc, ràng... Khó nhất, theo Lâm, là dáng của người đàn ông và người đàn bà đại diện cho trời - đất, âm dương, giống đực - giống cái... Phải tạo làm sao cho thế của chúng không những không được thô thiển mà cái thế ấy còn biểu đạt được nhiều ý nghĩa nữa. "Tạo cái thế sao cho người đán ông vươn lên cao nhưng không có cảm giác cách biệt người đàn bà; còn người đàn bà thì phải lấy mặt đất làm điểm tựa vững chắc nhưng vẫn gắn bó và gần gũi vói người đàn ông kia" - Lâm nói. Còn về ý nghĩa của giống đực và giống cái, giữa âm và dương lại là mối giao hòa đương nhiên như sự sắp đặt của tạo hóa phải được thể hiện bởi tính hài hòa trong bố cục của thế đứng hai cành trong cái nền hỗn độn với bốn cái u rễ giống đưc và giống cái ở phia dưới. Và bao trùm lên trên tất cả là tình yêu, là sự yêu thương, là sự hòa hợp. Như thế, mất đến cả chục năm để hình thành tác phẩm "Ái tình giao hoan" cũng là điều dễ hiểu.
       Nhưng điều kỳ lạ nữa là cả hơn chục năm được chăm chút hết sức kỹ lưỡng, cái cây thì vẫn "sung" nhưng không hề cho chủ nhân của nó chùm quả nào! "Quái thật! Giá mà được vài chùm quả thì đúng đây là tuyệt tác" - những nghệ nhân bạn bè của Lâm thực sự tiếc cho cây sung kiểng. Bản thân Lâm cũng tự hỏi là tại sao lại có chuyện kỳ lạ này xảy ra. Trong đời chơi cây kiểng, có không biết bao nhiêu cây sung cảnh đã qua bàn tay chăm sóc của Lâm, cây nào cũng cho quả, không sum suê trìu trĩu thì chí ít là teo tóp nhưng đích thị là quả từ cây sung đẻ ra chứ không như cây sung "câm" của Lâm. Có những gốc sung của bạn bè bỏ đến héo hắt dặt dẹo nhưng qua bàn tay của Lâm chăm, chỉ thời gian sau là cho quả tròn mọng, roi rói. Lâm biết tất cả những "phép thuật" làm cho rất nhiều thứ cây phải đơm hoa và kết trái đúng mùa, hoặc đúng theo ý thích của chủ nhân. Bởi thế, trước cái gốc sung trái tính của mình, Lâm đã bỏ khá nhiều công sức và tiền của để đi học nơi này, hỏi nơi kia, mua sách này, thuê sách nọ để tìm hiểu kỹ thuật, và cả những thủ thuật. Nhưng cuối cùng, học mãi, đọc mãi, Lâm nghe một người bạn thân "kết luận": "Ông đã là thầy của thiên hạ mà còn chịu thua thì chắc thế gian này đành "bó tay" thôi, ông ạ!". Bất lực! Lâm thực sự bất lực!
       Có lần, trong cơn bực bội, Lâm rủa câu độc:
       - Trông mày sung mãn thế kia nhưng chả khác nào con đàn bà "nâng"!
       Ông hàng xóm vốn là tình địch của Lâm chõ mồm sang rào:
       - Ông nâng thì có, chứ sung nào nâng!
       - Không phải việc nhà anh, nhé! - Lâm ăn miếng trả miếng.
       Hàng xóm cũng chả vừa:
       - Thì nghĩ lại mình đi, đã hơn năm mươi tuổi như ông mà chả biết mùi đàn bà là gì, không nâng thì gọi là gì?
       - Đồ đểu! Đúng là "rừng mái"! - mỗi khi xảy ra chuyện cãi nhau với tay tình địch hàng xóm, Lâm thường kết thúc bằng câu nói này, rồi bước thẳng vào nhà và đóng kín cửa.
       Riêng anh chàng hàng xóm là đối thủ của Lâm cứ như thể mỗi khi được nghe câu này từ miệng Lâm là đã "thắng lợi" rồi, nên không những không tự ái mà còn tỏ ra hứng chí cười khánh khạch, rồi lẩm bẩm: "Biết ai "mái", nhẩy!".
       Về sau, hai người đàn ông sống cách nhau cái bờ rào này không ít lần cãi nhau về chuyện cây sung. Trong một trận cãi, khi đã có đứa con nuôi, Lâm rủa ông hàng xóm: "Gì thì gì, tôi vẫn con cái đường hoàng. Chỉ có ông mới là đồ tiệt giống!". Lão hàng xóm chả chịu thua: "Cái thứ con nhặt, con lượm ấy mà cũng đáng để cho ông tự hào về cái giống đưc của ông à?". Lâm lại chửi: "Đồ đểu! Đúng là "rừng mái"!". Chửi là chửi thế, chứ cái câu của tay hàng xóm lắm chuyện này như cú đấm trúng vào huyệt hiểm của ông Lâm. Đúng là thằng Thuỷ - tên đứa con nuôi - là do ai đó "quẳng" vào ngay trước cửa nhà ông trong một buổi sáng sớm, nhưng ông chưa bao giờ coi nó là con rơi hay rớt, con nhặt hay lượm gì cả, mà là con là con, đứa con duy nhất của ông trong đời này. Lại nghĩ đến thằng Thuỷ: Buổi sáng hôm ấy còn rất sớm, khi tiếng gà vừa cất lên sau nhà thì ông Lâm nghe tiếng trẻ oe oe ngay trước cửa. Ông rời khỏi giường với ánh sáng leo lét của chiếc đèn dầu. Thằng bé được đặt trong bọc vải không quá sang nhưng cũng không phải là hèn thấp. Đứa bé nín bặt khi ông đưa chiếc đèn soi lên mặt nó. Không hiểu sao, ông Lâm lại có suy nghĩ đứa con này là của trời của phật ban cho ông vậy! Và rồi, nghề chăm cây cảnh đã giúp ông không ít trong việc nuôi con từ lúc nó còn đỏ hỏn cho đến khi lớn khôn.
       Nói thêm về chuyện Lâm "rừng mái" một chút! Sở dĩ Lâm gọi người hàng xóm là "rừng", bởi anh ta cũng tên là Lâm. Lại nữa, Lâm hàng xóm có cái tướng như đàn bà nên Lâm gọi anh ta là "rừng mái" là đúng rồi. Lại thêm chuyện "rừng mái" lấy cô vợ chẳng được mấy hôm thì cô ấy bỏ nhà đi biền biệt khiến thiên hạ đồn Lâm hàng xóm - rừng mái - không có khả năng làm đàn ông, làm cho biệt danh "rừng mái" của anh chàng càng thêm phần được khẳng định tính chân xác của nó. Mà, cô vợ của Lâm hàng xóm vốn là người mà Lâm yêu thương hết mực nên mối quan hệ giữa hai người cùng tên và là hàng xóm của nhau ấy càng ngày càng thêm xấu. Nguyệt - tên cô gái làng bên vốn là vợ của Lâm hàng xóm và cũng là người tình của Lâm - nổi tiếng là nết na, thuỳ mị. "Đứa nào lấy được con Nguyệt về làm vợ thì ba đời phúc để lại chứ chả đùa!" - thiên hạ kháo nhau như thế. "Ôi dào! Khó gì!" - Lâm hàng xóm thị giàu có đã khẳng khái tuyên bố như thế. Mà y như thế thật, chẳng bao lâu sau, người làng tận mắt chứng kiến một đám cưới rình rang đã diễn ra mà cô dâu là Nguyệt và chú rể chính là Lâm giàu có (tên và biệt danh trước đó của Lâm hàng xóm). Người ta không biết bằng cách nào mà Lâm có cái dáng vẻ như phụ nữ ấy lại có thể lấy được cô vợ nết na đến thế. Vì tiền ư? Trước đó, thiên hạ nể danh ông bà thân sinh của Nguyệt là người nho nhã, không hám danh lợi. Rồi, cô con gái lại thuỳ mị, nết na, nên thiên hạ càng khó tin chuyện xảy ra lại như thế.
       Nhưng riêng với Lâm thì khác. Rất có thể anh ta biết vì sao Nguyệt chịu lấy thằng cha hàng xóm tuy con nhà giàu nhưng rất "mái" kia, nhưng thú thật là quá bất ngờ! Bất ngờ bởi nhẽ: Lần ấy, trong một cơn giận hờn, Lâm và Nguyệt đến mấy ngày không gặp mặt. Cứ tưởng, chuyện rồi sẽ qua, tình lại thắm. Nhưng, thật không ngờ cô gái đành lòng đi lấy một gã trai chẳng ra giống đực nhưng cũng không thật là giống cái ấy.
       Ngày đám cưới của Lâm "mái và Nguyệt, Lâm lánh đi thật xa để khỏi nhìn thấy cảnh người yêu của mình trong bộ đồ cưới về làm dâu nhà người hàng xóm. Mấy hôm sau quay về nhà, Lâm hay tin chẳng biết lành hay dữ: Rằng cô gái, người mà mình yêu ấy, đã bỏ nhà chồng ra đi biệt tăm biệt tích. Lâm cười khẩy một mình: "Đồ rừng mái!". Cái biệt danh "rừng mái" của Lâm hàng xóm ra đời từ đó. Còn Lâm hàng xóm, vào cái đêm tân hôn, anh ta vô cùng bất ngờ trước lời thú nhận của vợ rằng cô ấy vốn là, đúng hơn là đang là, người yêu của Lâm, người sống ngay bên kia bờ rào. Thế là hai chàng cùng tên là Lâm sống cách nhau cái bờ rào ấy bỗng trở thành tình địch của nhau. Vợ cưới về hôm trước thì hôm sau bỏ đi, Lâm hàng xóm nhà giàu ấy càng điên tiết khi nghĩ rằng biết đâu gã trai bên kia bờ rào rủ rê, hẹn hò gì với vợ của mình, nên càng ghét cay ghét đắng tình địch. Nhưng rồi, quanh năm suốt tháng nhìn Lâm quẩn quẩn quanh quanh với cây cây cảnh cảnh trong vườn chứ chả rời khỏi làng lấy nửa bước nên cũng vơi đi phần mối nghi ngờ. Có điều, Lâm hàng xóm và Lâm đều không biết rõ Nguyệt bỏ đi vì lý do gì, thực ra là vì lý do gì. Nhưng "hậu quả" của việc bỏ đi của Nguyệt để lại quả là không nhỏ. Hậu quả thứ nhất, cái thông tin về gã trai Lâm "đàn bà" không có khả năng làm đàn ông trước cô vợ vốn là một phụ nữ nết na, thuỳ mị và rất "phụ nữ" ngày càng được khẳng định khi anh ta luôn bị tình phụ sau cuộc tình chớp nhoáng dẫn đến hôn nhân với Nguyệt. Thứ hai, sau khi người yêu đi lấy chồng trong cơn phẫn chí, Lâm trở nên chai lỳ cảm xúc trước mọi người phụ nữ.
       Mà đúng thế thật, sau cuộc tình với Nguyệt, Lâm không còn biết rung động trước bất kỳ người phụ nữ nào khác. Nói trắng ra, trong cuộc tình với Nguyệt, Lâm chưa một lần làm đàn ông. Lâm không thể nào quên được lời của Nguyệt nói mỗi khi Lâm cham vào da thịt nàng: "Hãy gắng đợi đến đêm tân hôn, anh ạ! Đó sẽ là đêm tuyệt vời nhất của hai đứa mình!". Và họ đã giữ gìn cho nhau. Thế nhưng, điều đáng buồn là trong một cuộc cãi nhau vô cớ, không đâu vào đâu, mức độ cũng chẳng có gì ghê gớm, thế mà cô gái lại gây nên cho chàng trai một cú sốc đến không ngờ nổi. Vậy là mọi lời hứa hẹn, bao nhiêu là giữ gìn giữa Lâm và Nguyệt bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Cú sốc quá lớn đó chính là nguyên nhân làm cho Lâm trở nên chai lì mọi cảm xúc trước phụ nữ. Nghĩ lại, cái câu "Ông nâng thì có, chứ sung nào nâng!" của thằng cha cùng tên bị vợ bỏ không phải là vô cơ, làm Lâm càng thêm điên tiết trước cây sung cảnh quái dị trong vườn. Nhìn dáng cây thì oai vệ như một dũng tướng khi chiến đấu nơi sa trường nhưng khí chất của một người đàn ông được biểu lộ dưới góc độ về giống loài thì hầu như không có. Về sau, Lâm bỏ mặc cây sung, chả thèm chăm bón gì nữa suốt mấy năm liền. Nhưng có lẽ đã đến lúc cây sung không cần đến sự chăm của Lâm - càng bỏ mặc, nó càng phổng phao, vâm váp. Nhưng riêng cái khoản ra quả thì chịu, nó cứ trơ ra như thằng đàn ông không có cái khả năng của giống đực.
       Ấy nhưng, điều kỳ diệu đã xày ra. Đêm ấy...




Ảnh: Sưu tầm
 
  
Đó là một đêm cuối năm, đêm trừ tịch. Chuyện xảy ra vào thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới sắp đến. Khuya lắm rồi, mọi việc chuẩn bị cho giao thừa đã xong, ông Lâm đi nằm với dự định chợp mắt một tí rồi dậy đón năm mới. Nằm mãi, nhưng ông vẫn không ngủ được. Ông nghĩ ngợi lung lắm. Nhưng những điều ông nghĩ chẳng đâu vào đâu, chẳng ăn nhập gì với nhau; thậm chí, theo ông, chúng chẳng có ý nghĩa gì. Duy chỉ có một điều mà ông chợt nghĩ đến sau cùng thì xem ra là quan trọng nhất: Đã hơn một phần tư thế kỷ trôi qua kể từ ngày Nguyệt bỏ nhà chồng ra đi biệt tăm, nhưng thực tình mà nói thì hình ảnh người đàn bà ấy chưa bao giờ bị xóa nhòa trong tâm trí của ông. Kể cũng lạ, hồi đó, mãi đến gần ba mươi tuổi, ông mới có được mối tình đầu. Cứ ngỡ, chuyện của chàng Lâm và cô Nguyệt nết na ấy đã là tuyệt đỉnh của sự ái tình trong thiên hạ rồi, và cứ tưởng hạnh phúc chỉ trong tầm tay, thế nhưng, chuyện hôn nhân lại thật khó lường. Thế rồi, cái điều mà Lâm cũng không thể lường được là mọi cảm xúc của ông khi đứng trước phụ nữ đã biến tiệt kể từ ngày đó đến giờ. Để đến tận cái tuổi gần sáu mươi, ông vẫn mang tiếng là một chàng trai tân. "Vậy là mình chưa một lần làm đàn ông đúng nghĩa về giống loài, ngoại trừ cái nắm tay vụng về thời trai trẻ cùng với mùi da thịt đàn bà của Nguyệt quyện trong ta suốt từ bấy đến giờ!" - ông Lâm nói thành tiếng rồi chợt nhìn đồng hồ. Đã sắp mười hai giờ. Bỗng có tiếng gõ cửa. Tiếng gõ thật nhẹ, nhưng ra chiều giục thúc. Tiếng gõ nghe rất lạ nhưng linh tính mách bảo cho ông biết ấy là thứ âm thanh gần gũi, thao thiết lắm thay. Ông Lâm chồm dậy. Bàn tay ông hớt hải mở chốt then cài như sợ chỉ chậm một giây thôi là suốt đời ông không còn được nghe thứ âm thanh kia nữa. Người đàn bà hiện ra ngay trước mắt ông. Ông ngây thộn đứng như trời trồng với cái mùi da thịt duy nhất trong đời mà ông cảm nhận được.
       - Nguyệt! - ông Lâm chỉ thốt lên được như thế.
       - Em vào nhà được chứ? - người đàn bà hỏi.
       Ông Lâm mở rộng cánh cửa. Người đàn bà đi ngang qua ông. Mùi da thịt ấy vẫn thế!
       - Em về để nói với anh một lời xin lỗi! - bà Nguyệt lên tiếng trước khi đã ngồi vào bàn, đối diện với ông Lâm.
       - Anh già đi nhiều quá! - vẫn giọng bà Nguyệt.
       - Nhưng đến tận giờ này, tôi vẫn thế, vẫn là một chàng trai chưa vợ. Chưa vợ theo đúng nghĩa của từ này! - cuối cùng, khi đã bình tâm trở lại, ông Lâm mới nói được với bà Nguyệt cái điều đã làm cho ông... ấm ức từ mấy chục năm qua.
       Giọng bà Nguyệt:
       - Em về đây là để xin anh tha thứ, và để bù lại cho anh cả một đời... Đêm nay... là đêm giao thừa...
       Bà Nguyệt bỏ lửng câu nói, nhưng ông Lâm hiểu ra mọi nhẽ, hiểu lý do mà người tình cũ đột ngột xuất hiện trước mặt ông sau hơn một phần tư thế kỷ vô âm bặt tín.
       Họ bước ra vườn. Trời đêm gió lộng. Màn đêm đen tuyền phủ lấy hai người đàn ông và đàn bà không còn trẻ trung. Họ đi sát bên nhau như ngày nào cùng với sự cảm nhận mùi da thịt của nhau. Đến bên chậu sung kiểng già cỗi, bà Nguyệt dừng lại.
       - Đây là chậu sung theo thế "Ái tình hoan lạc" được tôi chăm sóc rất kỹ lưỡng. Có điều, rất buồn là chưa bao giờ cây sung này cho quả - ông Lâm tình thực giới thiệu tác phẩm kỳ công của mình.
       Không rõ bà Nguyệt tiếp nhận thông tin ấy như thế nào. Bỗng bà ôm ghì lấy người tình cũ vào lòng. Bản năng đàn ông trong người đàn ông tuổi đã sắp sáu mươi này trỗi dậy. Và hơn thế, tình yêu mà ông dành cho bà Nguyệt lúc này vẫn như ngày xưa.
       Phía bên kia bờ rào, người chồng cũ của bà Nguyệt hình như đã lục tục thức giấc để đón giao thừa. Nhưng không sao, bóng đen của đêm trừ tịch là sự đồng lõa cần thiết của ông Lâm và bà Nguyệt trong lúc này. Họ quấn lấy nhau. Lần đầu tiên họ quấn lấy nhau như thế này. Hơi thở gấp gáp. Mùi da thịt quyện vào nhau. 
       - Chỉ có đêm nay thôi! Chỉ còn đêm nay mà thôi! Chỉ có lần này mà thôi! - bà Nguyệt nói trong hơi thở gấp. Vườn cây cảnh của ông Lâm đã chứng kiến cuộc ái ân đến tận cùng của sự tuyệt diệu.
       - Đêm nay, anh được biết tất cả những gì của em, một người đàn bà, như là quyền của anh được biết! - bà Nguyệt thì thầm. Rồi, bà xoay người lại, hai tay bấu chặt vào hai cành sung "đàn ông" hướng thiên và "đàn bà" bám địa ấy. Còn ông Lâm, mọi sinh lực của một thời trai tráng bấy lâu nay như bị đè nén ở đâu đó, giờ được dịp bùng phát. Hai cành sung khẽ rên thành tiếng. Rồi chúng phát ra thứ âm thanh răng rắc, răng rắc. Mặc, hai con người, một đàn ông, một đàn bà khát nhau từ mấy mươi năm nay, không hề hay biết gì về điều ấy. Hai cành sung toác ra và đổ gập xuống đám rễ hổ lốn.
       Họ không biết thời khắc giao thừa đi qua từ lúc nào. Nhưng ngay khi trời chưa kịp sáng, bà Nguyệt đã vội chia tay ông Lâm. Bóng đen đêm trừ tịch che chở cho bà, cho những bước chân vội vã kia. Ông Lâm cảm nhận rất rõ điều ấy.
       Không ai biết điều gi đã xảy ra vào cái đêm trừ tịch năm ấy. Kể cả ông Lâm "rừng mái" bên kia bờ rào vốn là chồng cưới hỏi đường hoàng của bà Nguyệt cũng không biết nốt. Nhưng chuyện về cây sung kiểng quý của ông Lâm bị toác ra một cách thảm hại thì ngay buổi sáng mùng một tết đã được lan truyền khắp làng trên xóm dưới. Mặc cho thiên hạ đoán già đoán non, ông Lâm chỉ cười cười khi bị hỏi. Cùng lắm, ông chỉ trả lời qua loa: "Thì chuyện thế phải thế!". Không ai biết chính xác nguyên nhân. Giới cây cảnh đoán mò: Chắc là trong một cơn giận dữ, ông Lâm đã bẻ toạc hai nhánh sung! Người thì bảo: "Cây sung ấy "nâng" nên trái lẽ trời. Trời sai thiên lôi làm cho một nhát!". Mặc thiên hạ, nhưng nhìn lại chậu sung kiểng, thấy thương nó quá. Cả đám rễ bám chắc vào đất của cành "thê" đã bật hẳn ra khỏi chậu. Còn cành "phu" thì chỉ còn mỗi một chiếc rễ cái cắm vào đất. May mà giữa cành vợ và cành chồng vẫn còn được chiếc rễ "dòng suối phồn thực" mọc ra từ "vùng kín" của hai cành cây. Hôm sau, ông Lâm tiến hành cái công việc mà ông vẫn thường làm trong nghề chơi cây kiểng: Băng bó vết thương cho cây.
       Những tưởng hai cành sung sẽ mất sức, muốn cho nó trở lại như cũ, phải mất nhiều thời gian và công sức, nhưng thật không ngờ là cả "phu" lẫn "thê" ấy vẫn cứ xanh tốt như không hề có chuyện gì xảy ra. Chỉ vài tháng sau, chậu sung cảnh đã lành lặn. Tất nhiên là không giống như xưa, nhưng hóa ra việc "bị thương" như thế lại đâm hay: Không những vẫn cành hướng thiên và cành kia thì bám địa mà hình dáng của chúng còn hay hơn, đẹp hơn cả trước kia. Đặc biệt, nhìn cái dáng mới trong thế "Ái tình hoan lạc", người ta nghĩ ngay đến sự toàn vẹn của tác phẩm chứ không như trước kia là gây cho người thưởng ngoạn một cảm giác thiêu thiếu cái gì đó. Và thế rồi, điều kỳ diệu tiếp theo đã xảy ra: Tết năm sau đó, cây sung cho quả. Những chùm quả mà rất hiếm những cây sung nào khác có được. Quả đẹp từ hình dáng đến màu sắc. Những chùm quả trìu trĩu, mọng mượt, lúc lỉu... từ gốc đến ngọn.
       Đến lúc này, giá cây sung được trả đến bao nhiêu cũng chỉ nhận được ở ông Lâm cái lắc đầu cùng với nụ cười bí hiểm.
       Thế nhưng, đùng một cái, năm nay, cây sung không còn cho quả, không có lấy một quả nào cả! Suốt mấy tháng nay, ông Lâm đứng ngồi không yên. Đến cận tết, niềm hy vọng của ông thực sự tắt ngấm khi hằng ngày ông phải ngắm chậu sung kiểng bằng ánh mắt cũng sần sùi và trơ lỳ như chính nó - hai cành sung phu và thê trong cái thế "Ái tình hoan lạc" quen thuộc ấy.
       Những âm thanh báo hiệu thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới đã rộn lên tứ phía. Ông Lâm là cà lập cập lê cái chân vừa bị vấp ngã đến tóe máu vào nhà và nhấc ống nghe. Phía đầu dây bên kia, giọng đứa con nuôi:
       - Bố ơi! Mẹ mất rồi, cách đây vài phút, đúng giao thừa!
       Ông ngạc nhiên:
       - Hả? Ai mất? Mẹ nào? Con nói rõ hơn xem nào!
       Tiếng của Thuỷ:
       - Là mẹ của con! Là mẹ Nguyệt đã sinh ra con! Là... vợ của bố!  
      
Chiếc ống nghe rời khỏi tay ông Lâm, rơi đánh cộp xuống bàn. Mười ngón tay của lão run rẩy trong sự khổ đau và cả hạnh phúc xen kẽ. Lại lẩy bẩy cầm ống nghe lên, miệng lão Lâm lắp bắp:
       - Thuỷ, thật... thật sao, con?
       - Thật, bố ạ! Mẹ đã gặp con!
       Trong trí nhớ của lão Lâm, cái đêm nhặt được thằng bé hiện ra. Đó là đêm cách cái đêm dạo nọ khoảng hơn chín tháng mười ngày.
       Ông Lâm rướn người và đứng thẳng dậy. Ông nhớ lại: Chiếc rễ nối liền hai cành sung được ông đặt tên là "dòng suối phồn thực". Và thật lạ, đứa con trai nhặt được ấy đã được ông đặt tên là "Thủy". 
       Trong căn nhà, bên chiếc điện thoại, ông già hơn tám mươi tuổi gục hẳn xuống bàn. Thân hình còm nhom của lão Lâm gấp khúc, muốn gãy rời, như hai cành phu - thê ngày nào. Và ngoài vườn, cây sung già cỗi trong thế "Ái tình hoan lạc" đã trút đến chiếc là cuối cùng!
  


                                             Viết tại quê hương Phù Cát (Bình Định), ngày mùng bốn tết Kỷ Sửu 2009

                                                              Tặng Tư Bầu - bạn cùng quê của  tôi

                                                                                       V.K.D


góp ý

  • em HB chia sẻ:

    hổng phải là mùa sung trẻ con lượm trái xài chơi à!!!!!!!!!

    hihihihihihihihi
    Năm mới anh vui vui!!

    Viết bởi em HB @ 08:01, 2009-02-03
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Hồ Bắc

    HB:
    "hổng phải là mùa sung trẻ con lượm trái xài chơi à!!!!!!!!!

    hihihihihihihihi
    Năm mới anh vui vui!!".
    .......................
    Cảm ơn em HB đã ghé thăm và có comment mở đầu cho entry này! Ừa, dĩ nhiên không phải là trái sung để trẻ con lượm trái xài chơi! Nhưng nó vẫn là... "sung"! Hà hà!
    Chúc em vui nhiều, Hồ Bắc nghen!

    Viết bởi em HB @ 08:01, 2009-02-03

    Viết bởi Khắc Dũng @ 08:34, 2009-02-03
  • Nguyễn Chí Hiệp chia sẻ:

    Đầu xuân chúc anh Khắc Dũng vui vẻ , nhiều sức khỏe ,... công việc thuận lợi ....

    Sau nhà donghoa có trồng 1 cây sung ( chắc giống đực quá mà 8 năm nó không bao giờ có trái ) Hôm qua định đốn nhưng thấy tiếc nên thôi , gốc nó bự đến ấy tấc ....Gửi anh một bài thơ để hồi xuân anh nè
    Thân ái

    Hoài Xuân
    ( thập ngũ liên hoàn trường họa )

    1
    Xuân đứng bên đường để tiễn ai ?
    Nửa khuya chợt tiếc giọt sương phai
    Thương chìm bóng tối sầu rưng mãi
    Nhớ rũ màn đêm lệ ướt dài
    Gác ngọc tìm mơ hình dáng ngọc
    Vườn lan vương lụy cánh lan hài
    Dấu tình thấp thoáng trên lầu các
    Gửi chút duyên mong đến dáng hài

    2
    Gửi chút duyên mong đến dáng hài
    Đêm này tìm đến vọng tình ai
    Giữa sân lấp lánh nghìn tinh tú
    Trước mắt lung linh vạn cánh mai
    Huê liễu khoe mình bên chiếu gió
    Trúc đào duyên dáng bến chương đài
    Gieo lòng với nỗi niềm thương tủi
    Lưu luyến bàn chân bước chậm mài

    3
    Lưu luyến bàn chân bước chậm mài
    Nhẹ nhàng tiếng sáo nhẹ trong tai
    Sương mù sóng gửi che sông Cửu
    Gió rũ mây theo đến Mộc Bài
    Xứ lạ ai mơ qua khắc một
    Phương này tôi đếm đã canh hai
    Bao giờ tình hỡi mình tương hội
    Thỏa mãn lòng nhau giấc mộng dài

    4
    Thỏa mãn lòng nhau giấc mộng dài
    Đêm tàn vấn nguyệt gió thu bay
    Một đời mê mãi duyên tình hận
    Trọn kiếp xót thương dấu lệ cài
    Tâm trí buồn gieo trong ánh nguyệt
    Cõi lòng tiếc gửi giữa ngàn mai
    Lưu ly đã vỡ bao năm nhỉ
    Trở bước sầu vương níu gót hài

    5
    Trở bước sầu vương níu gót hài
    Ngoài kia bến nước đợi chờ ai
    Thuyền hoa em gửi tình xa mãi
    Mắt lệ tôi vùi giấc khứ lai
    Lỡ mối tơ duyên câu dối trá
    Đứt dây tơ tóc tiếng thề sai
    Bởi đâu hai lối đời chia biệt
    Kẻ bắc người nam mộng trả vay

    6
    Kẻ bắc người nam mộng trả vay
    Đêm khuya ánh bạc đến vùi mây
    Phương nào gửi nhớ đêm chờ bạn
    Chốn cũ tìm quên rượu chuốc say
    Nửa chén tựa lưng đèn ánh liễu
    Đầy ly như bóng sáng nguyệt đài
    Hắt hiu trôi nhẹ trên thuyền vắng
    Nhạt dấu sương hoài đón ánh mai

    7
    Nhạt dấu sương hoài đón ánh mai
    Chút hương này gửi gió phôi phai
    Rượu ơi , ta uống môi chừng nghẹn
    Mắt hỡi , tình vương lệ đã chai
    Mây rũ ngang trời mây xa mãi
    Bước neo cuối phố bước thả dài
    Như tìm kiếm lại thời thơ ấu
    Màu tím tình yêu lỡ hứa sai

    8
    Màu tím tình yêu lỡ hứa sai
    Canh khuya hiu hắt mảnh hình hài
    Tưởng lời em hát chìm trong tối
    Ngỡ tiếng người than vọng thấu tai
    Ngày vắng lá khô che ánh khuyết
    Chữ mờ tay nhẹ đón xuân khai
    Đêm sang tôi đến bên thềm cũ
    Đứng giữa hoàng hôn để nhớ ai

    9
    Đứng giữa hoàng hôn để nhớ ai
    Nhẹ bay trong gió nhụy hương lài
    Lầu cao dáng liễu che vườn nguyệt
    Khói nhạt hồ sương lấp cảnh mây
    Nhớ bạn nghe hồn xa mấy vạn
    Thương tình ứa lệ đã lần hai
    Vườn trăng hờn tủi từ lâu lắm
    Đến cả Hằng Nga cũng thở dài

    10
    Đến cả Hằng Nga cũng thở dài
    Mắt nhìn dương thế tạ tình ai
    Khẽ ru ngọn gió thềm hoa chúc
    Vừa chếch vầng trăng bóng liễu đài
    Khuê phòng người đón cơn mộng đến
    Lầu các ai chờ giấc mơ lai
    Nửa thương níu mãi đêm băng giá
    Như vấn vương cùng giọt lệ phai

    11
    Như vấn vương cùng giọt lệ phai
    Vì đâu tiếng nghẹn tiếc lời sai
    Giáng Tiên lỡ bước về tiên cảnh
    Từ Thức tìm theo đến động nhai
    Nửa giấc mơ tan hồn thương xót
    Trọn đời mong nhớ nỗi bi hài
    Vạn kiếp hóa thân nơi cát bụi
    Vẫn đọng chữ tình cõi thái lai

    12
    Vẫn đọng chữ tình cõi thái lai
    Thả đời tìm những dấu chân nai
    Theo dòng thương cũ về phương bắc
    Gửi tiếng buồn xưa đến xứ Ðoài
    Nửa giấc chiêm buồn đầy trí óc
    Một trời vương nhớ nặng hình hài
    Đêm nay có lẽ đành lê gót
    Đường vắng xa xăm đếm bước dài

    13
    Đường vắng xa xăm đếm bước dài
    Nàng ơi , có thấu giọt tình phai
    Nơi xa đời vẫn lưu hình bóng
    Xứ lạ tôi còn nhớ dáng ai
    Giọt vắn gieo tràn trong cõi mộng
    Thương tràn ướt đẫm cả vành tai
    Quan san đã mỏi rồi lời hẹn
    Đêm thức trở mình đợi giấc lai

    14
    Đêm thức trở mình đợi giấc lai
    Lữ nhân hoài vọng đứng bên đài
    Lụy tình Phạm Lãi buồn duyên lỡ
    Gửi mộng Tây Thi hận tiếng sai
    Níu lại để tìm cơn mộng biệt
    Mong chờ được thấy giấc mơ lai
    Cuộc tàn chinh chiến duyên vầy lại
    Tình sử thấm dầy ngọn bút khai

    15
    Tình sử thấm dầy ngọn bút khai
    Lửa nào đốt cạn giọt sầu phai
    Đêm này mắt ngắm trời thu vãng
    Mai sớm chân tìm dấu nguyệt lai
    Hồn vấn lời xa từ vạn kiếp
    Tôi chờ em mãi ngút ngàn mây
    Mùa đông trở lại bên thềm ước
    Đón cả ngàn Xuân đến ghé vai ...

    Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp
    31.01.2009

    Viết bởi Nguyễn Chí Hiệp @ 08:39, 2009-02-03
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Đông Hoà

    Đông Hoà"
    "Đầu xuân chúc anh Khắc Dũng vui vẻ , nhiều sức khỏe ,... công việc thuận lợi ....
    Sau nhà donghoa có trồng 1 cây sung ( chắc giống đực quá mà 8 năm nó không bao giờ có trái ) Hôm qua định đốn nhưng thấy tiếc nên thôi , gốc nó bự đến ấy tấc ....Gửi anh một bài thơ để hồi xuân anh nè
    Thân ái".
    .............................................
    Cảm ơn Đông Hoà rất nhiều! Thập ngũ liên hoàn trường hoạ "Hoài xuân" của Đông Hoà rất tuyệt!
    Còn chuyện cây sung thì cái "giống" này vẫn thế: Có người trồng chăm đến cả chục năm mà sung chẳng cho quả! Thế rồi bỗng "đùng" một cái... Như trong câu chuyện này chẳng hạn! Đừng đốn cây sung ấy! Uổng! Biết đâu chừng...!
    Vui nghen, Đông Hoà ơi!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 08:50, 2009-02-03
  • ductien chia sẻ: Lời cảm

    Một giọng văn thật mướt mát ! Chúc mừng Khắc Dũng với truyện ngắn hay !

    Viết bởi ductien @ 09:56, 2009-02-03
  • Ngọc Yến chia sẻ:

    Cảm động và bùi ngùi... hai nhân vật ấy đã dám sống cho tình yêu đích thực. Từ nay mỗi lần chưng nhánh sung trong ngày tết chị sẽ nhớ đến câu chuyện này!

    Viết bởi Ngọc Yến @ 10:55, 2009-02-03
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi anh Đức Tiên

    Đức Tiên:
    "Một giọng văn thật mướt mát ! Chúc mừng Khắc Dũng với truyện ngắn hay !".

    Viết bởi ductien @ 09:56, 2009-02-03
    ....................................
    Anh Đức Tiên ơi! Đầu năm, KD trình làng truyện ngắn này, được anh khen, vui lắm! Cảm ơn anh thật nhiều! Chúc anh một mùa xuân tràn đầy hạnh phúc!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 10:58, 2009-02-03
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi chị Ngọc Yến

    Ngọc Yến:
    "Cảm động và bùi ngùi... hai nhân vật ấy đã dám sống cho tình yêu đích thực. Từ nay mỗi lần chưng nhánh sung trong ngày tết chị sẽ nhớ đến câu chuyện này!".

    Viết bởi Ngọc Yến @ 10:55, 2009-02-03
    .....................................
    Chị Ngọc Yến ơi! Khắc Dũng vừa khuyên Đông Hoà không nên chặt gốc sung tám năm chưa ra trái trong vườn nhà Đông Hoà đấy, chị ạ! Giờ, được chị nhớ đến câu chuyện trong truyện ngắn này mỗi khi chưng cành sung trong ngày tết, KD thật vui! Cảm ơn chị rất nhiều!
    Chúc chị một năm mới mãi yên vui và hạnh phúc!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 11:05, 2009-02-03
  • Thanh Tịnh chia sẻ:

    Những ngày xuân ở quê mẹ ma anh viết được một truyện ngắn thì quã là tài thật!
    Chúc mừng anh!

    Viết bởi Thanh Tịnh @ 12:51, 2009-02-03
  • Chuông Gió chia sẻ:

    leng keng anh Khắc Dũng,
    Sáng, đã đọc từ lúc anh mới chưng cây sung lạ này lên lận, nhưng vội quá...
    Đọc lại vài lần, vẫn thấy hay.
    Yêu là phải thế chứ. Cám ơn anh nhé. Một truyện hay. Nhân vật đặc biệt và cái kết thật đặc biệt. Tuy nhiên, người đọc lại không hề thấy buồn trước cái kết có vẻ buồn, mà chỉ à à... tác giả thật là thâm thúy.
    Cám ơn lần nữa nhé!

    Viết bởi Chuông Gió @ 13:48, 2009-02-03
  • Nguyễn Đức Đát chia sẻ: Gửi Võ Khắc Dũng

    Tết này Khắc Dũng trốn đi đâu
    Cái mặt đăm đăm đượm vẻ sầu
    Thân có tự do hay quản thúc?
    Thơ văn vội vội viết đôi câu

    Năm mới chúc KD mạnh khỏe, vui vẻ và hạnh phúc viên mãn.

    Viết bởi Nguyễn Đức Đát @ 14:42, 2009-02-03
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi anh Thanh Tịnh

    Thanh Tịnh:
    "Những ngày xuân ở quê mẹ ma anh viết được một truyện ngắn thì quã là tài thật!
    Chúc mừng anh!"

    Viết bởi Thanh Tịnh @ 12:51, 2009-02-03
    ........................................
    Truyện ngắn này được hình thành ý tưởng đúng vào đêm giao thừa. Đến mùng bốn tết thì KD bắt tay vào viết - khai bút đầu năm. Tất nhiên là hư cấu nhiều, nhưng cũng có một sự thật nho nhỏ!
    Cảm ơn anh Thanh Tịnh đã ghé thăm và có nhận xét! Chúc anh thật vui!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 14:53, 2009-02-03
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Chuông Gió

    Chuông Gió:
    "leng keng anh Khắc Dũng,
    Sáng, đã đọc từ lúc anh mới chưng cây sung lạ này lên lận, nhưng vội quá...
    Đọc lại vài lần, vẫn thấy hay.
    Yêu là phải thế chứ. Cám ơn anh nhé. Một truyện hay. Nhân vật đặc biệt và cái kết thật đặc biệt. Tuy nhiên, người đọc lại không hề thấy buồn trước cái kết có vẻ buồn, mà chỉ à à... tác giả thật là thâm thúy.
    Cám ơn lần nữa nhé!".

    Viết bởi Chuông Gió @ 13:48, 2009-02-03
    .......................................
    Chuông Gió leng keng Khắc Dũng đây rồi! Vui quá! Chuông Gió ơi, ý tưởng của truyện này được mình dựa trên một câu chuyện có thật đấy, Chuông Gió ạ! Tất nhiên là hư cầu nhiều, nhưng cái sự thật của truyện nằm ở chỗ mình viết tặng cho một người bạn - Tư Bầu, bạn lính ba mươi năm về trước của KD.
    Cảm ơn những nhận xét sát thực của Chuông Gió! Mong được bạn ghé thăm thường xuyên! Chúc vui!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 14:59, 2009-02-03
  • Trăng xa... chia sẻ: Gửi Lão!

    Hỏi người, rằng: Có nhớ không?
    Mùa sung chín ấy rượu nồng khơi xuân!
    Để khi gió xoáy đầu truông
    Tả tơi sung rụng, rượu suông với... mình!

    _______________

    Một truyện ngắn rất thâm thúy! Khâm phục cái tài của Lão thật! Nghỉ tết kỹ quá! Bao nhiêu người mong!

    Viết bởi Trăng xa... @ 15:01, 2009-02-03
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi anh Nguyễn Đức Đát

    NĐĐ:
    "Tết này Khắc Dũng trốn đi đâu
    Cái mặt đăm đăm đượm vẻ sầu
    Thân có tự do hay quản thúc?
    Thơ văn vội vội viết đôi câu

    Năm mới chúc KD mạnh khỏe, vui vẻ và hạnh phúc viên mãn".

    Viết bởi Nguyễn Đức Đát @ 14:42, 2009-02-03
    ............................................
    Tết này Khắc Dũng trốn về quê
    Cái mặt đăm đăm đến ủ ê
    Rượu nhạt một mình không uống nổi
    Đành viết cáitruyện, đọc thấy... khê!

    Cảm ơn anh Nguyễn Đức Đát đã ghé thăm! Chúc anh năm mới trà đầy niềm vui!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 15:03, 2009-02-03
  • Đệ đệ chia sẻ: Gửi Khắc huynh!

    Tết này Khắc Dũng trốn về quê
    Cái mặt đăm đăm đến ủ ê
    Rượu nhạt một mình không uống nổi
    Đành viết cáitruyện, đọc thấy... khê!

    -------------------------------------------------

    Vậy ra huynh ấy tếch về quê!
    Thảo nào cái mặt cứ đê mê
    Rượu nhạt một mình sao uống nổi!
    Rượu và "sung" ủ, vậy mới... phê!

    Hehehe! "Chơi" cho hắn một nhát chát chúa luôn!

    Viết bởi Đệ đệ @ 15:10, 2009-02-03
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Trăng Xa

    Trăng Xa:
    "Hỏi người, rằng: Có nhớ không?
    Mùa sung chín ấy rượu nồng khơi xuân!
    Để khi gió xoáy đầu truông
    Tả tơi sung rụng, rượu suông với... mình!

    Một truyện ngắn rất thâm thúy! Khâm phục cái tài của Lão thật! Nghỉ tết kỹ quá! Bao nhiêu người mong!".

    Viết bởi Trăng xa... @ 15:01, 2009-02-03
    .........................................
    Nhớ thì nhớ cả mùa... sung
    Năm canh canh cánh rượu nồng chờ nhau!
    Sung không chín, trái thêm đau
    Nên mong mùa tới, bạc đầu sung thơm!

    Truyện này được lão dựa trên một câu chuyện nho nhỏ có thật đấy, Trăng Xa ơi!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 15:11, 2009-02-03
  • matnauchandai chia sẻ: Gửi anh Khắc Dũng

    có lần nhà em làm dưa sung, ăm ngon đáo để anh ạ. còn cái món sung ngâm rượu cho...sung thì chắc mấy anh nghĩ ra từ cái tên chứ em có nghe ai nói đâu. có thiệt em ngâm cho ông xã em liền, haha
    Đầu năm thấy anh khỏe post bài là vui rồi. chúc anh cả năm tràn sức khỏe nhé.

    Viết bởi matnauchandai @ 15:47, 2009-02-03
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Đệ đệ

    Đệ đệ:
    "Vậy ra huynh ấy tếch về quê!
    Thảo nào cái mặt cứ đê mê
    Rượu nhạt một mình sao uống nổi!
    Rượu và "sung" ủ, vậy mới... phê!

    Hehehe! "Chơi" cho hắn một nhát chát chúa luôn!".

    Viết bởi Đệ đệ @ 15:10, 2009-02-03
    ..................................
    Thì rằng huynh đã tếch về quê
    Hái sung ngâm rượu đợi đệ về
    Sung men say ngất chân trời đổ
    Chỉ lo Đệ đệ chẳng chịu... phê!

    Đệ đệ "ra đòn" kinh thế! Làm huynh đây chống đỡ khá vất vả! Vui, Đệ đệ nghen!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 17:14, 2009-02-03
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi matnauchandai

    matnauchandai:
    "có lần nhà em làm dưa sung, ăm ngon đáo để anh ạ. còn cái món sung ngâm rượu cho...sung thì chắc mấy anh nghĩ ra từ cái tên chứ em có nghe ai nói đâu. có thiệt em ngâm cho ông xã em liền, haha
    Đầu năm thấy anh khỏe post bài là vui rồi. chúc anh cả năm tràn sức khỏe nhé".

    Viết bởi matnauchandai @ 15:47, 2009-02-03
    ..........................................
    MNCD ơi! Quả thực, cái món rượu sung thì do anh phịa ra thôi; chứ từ trước đến giờ, chưa nghe ai nói (chứ đừng nói rằng được thưởng thức). Nhưng theo anh nghĩ, sung chín đem ủ với rượu chắc là được! Đọc tài liệu, thấy trái sung có tác dụng để "ngâm cho ông xã em" đấy! Cứ thử xem! Biết đâu...
    Chúc vui, em nghen!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 17:20, 2009-02-03
  • tocmai chia sẻ:

    Chào anh,
    TM thấy những cây sung kiểng, chỉ có trái một lần khi mua, sau đó không bao giờ ra trái nữa...
    Không ngờ trái sung cũng ăn được, TM tưởng chỉ để chưng lấy hên đầu năm
    Chúc anh năm mới sức khỏe và thành công.

    tocmai Viết bởi tocmai @ 19:53, 2009-02-03
  • nhacsicodon chia sẻ:

    Chào anh Khắc Dũng.
    Có thể nói trong các môn nghê thuật thì Bonsai là loại hình nghệ thuật đòi hỏi sự khóe léo và kiên trì vào bậc nhất. Mình hiện cũng đang trồng mấy chục cây. Hi vọng sau mười năm sẽ cho khoảng 10 cây đẹp.
    Năm mới phát tài hén.

    Viết bởi nhacsicodon @ 23:46, 2009-02-03
  • HCD chia sẻ: Gửi anh Khắc Dũng

    Anh Khắc Dũng ạ! Hồi sáng em vào xem truyện này, nhưng mới một nửa thì không đọc tiếp được, em cảm thấy không còn "cảm hứng" để đọc tiếp và không cho phép mình đọc tiếp; bởi em đoán chắc đằng sau sự mô tả chi tiết này hẳn có một điều gì đó mà Cây bút Khắc Dũng muốn gửi gắm (không ai lặn xuống tận đáy biển để rồi lên với hai tay không!). Và đến 11h đêm thì em quyết định quay lại đọc tiếp đoạn cuối, em đọc kỹ từng chữ vì lúc này truyện rất hấp dẫn. Sau khi đọc hết thì em quay lại từ đầu, đọc lại phần mô tả cây sung và có mấy ý thế này:

    - Đây là một truyện sử dụng hình tượng cây cối để nói về biến động nội tâm, hoạt động sống của con người. Giữa con người và thiên nhiên luôn có một sợi dây liên kết, một mạch nối nào đó rất huyền nhiệm; chẳng thế mà khi có người chết thì tất cả cây cối trong vườn nhà được khoác tang cùng sao? Trong truyện, cây sung có hai phần: “hướng thiên” và “bám địa”. Phần hướng thiên ngụ ý cho người nữ, phần bám địa gán cho người nam – theo ý nghĩa của Phồn thực là: “dương hút âm, âm hút dương” (hay nói toạc ra thì đó là tư thế giao hoan của con người!).

    - Việc chọn tên nhân vật là một ngụ ý đặc sắc. Hai người đàn ông tên Lâm (rừng) người đàn bà tên Nguyệt (trăng). Ánh trăng vốn là tài sản chung của thế gian; vì thế nên hai cánh rừng (Lâm) hiển nhiên có quyền bình đẳng được sở hữu ánh trăng ấy. Và thật khéo, khi ánh trăng ấy đã cùng thuộc về 2 cánh rừng, duy có điều, cánh rừng nào đáng yêu thì hứng được ánh trăng huyền nhiệm nhất. Thuỷ - tên người con - có nghĩa là nước, hay là mưa. Chính mưa là cầu nối liên thông giữa ánh trăng (Nguyệt) và cánh rừng (Lâm), mưa trút nước xuống rừng. Và khi coi mưa đó là “dòng suối phồn thực” thì truyện lại thấm nhuần triết học Đông phương. Tại một hội nghị về nông sản cách đây nửa thế kỷ tổ chức ở Ấn Độ, người ta treo một băng rôn lớn ghi dòng chữ: “Trời là dương, đất là âm, mưa chính là tinh trùng trong cuộc hôn phối đất-trời để tạo ra vạn vật trên đất mẹ”.

    - Thêm một chỗ chơi chữ rất đáng ghi nhận là anh cho Lâm và Nguyệt gặp nhau vào đêm giao thừa. Giao thừa khiến ta nghĩ đến “giao hoan” không chỉ vì có chung chữ “giao”, mà còn vì sau giao thừa thì đất trời khai hoa vạn vật kết quả - sau khi giao hoan con người ta cũng khai một đóa-hoa-người kết một quả-tim-hồng.

    Lâu nay người ta viết nhiều truyện về phụ nữ, kể cả nam giới cũng đã tự nhập vai vào phụ nữ để viết; thế nhưng truyện về nam giới rất ít. Truyện “Mùa sung chín” đã đi vào khai thác nội tâm đàn ông và quan hệ giữa 2 người đàn ông - một việc rất cần thiết và đáng quý! Ôi, đàn ông cũng có nhiều chuyện rắc rối và cần phải viết lắm chứ?!

    Anh viết truyện này rất chi tiết, dường như là đã vắt kiệt sức mình cho 4991 từ. Em viết còm thế này vẫn không nói hết được những suy nghĩ của mình khi đọc truyện, thậm chí là có nhiều chỗ em viết mà sợ khó hiểu nữa. Giá được gặp anh để nói cho hết ý thì hay biết mấy?!
    HCD

    Viết bởi HCD @ 05:00, 2009-02-04
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Tóc Mai

    Tóc Mai:
    "Chào anh,
    TM thấy những cây sung kiểng, chỉ có trái một lần khi mua, sau đó không bao giờ ra trái nữa...
    Không ngờ trái sung cũng ăn được, TM tưởng chỉ để chưng lấy hên đầu năm
    Chúc anh năm mới sức khỏe và thành công".

    Viết bởi tocmai @ 19:53, 2009-02-03
    ...................................
    Tóc Mai ơi! Sung kiểng chỉ có trái một lần sau khi mua, nguyên nhân chắc là nhiều, trong đó có nguyên nhân về khâu chăm sóc. Nhưng cũng biết đâu chừng, rằng là do cây sung nó thích làm nũng chủ nhân thì sao, nhỉ? Trái sung chát nhưng chấm muối ăn rất ngon và lạ đấy, em ạ! Chúc em vui!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 07:57, 2009-02-04
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi nhacsicodon

    nhacsicodon:
    "Chào anh Khắc Dũng.
    Có thể nói trong các môn nghê thuật thì Bonsai là loại hình nghệ thuật đòi hỏi sự khóe léo và kiên trì vào bậc nhất. Mình hiện cũng đang trồng mấy chục cây. Hi vọng sau mười năm sẽ cho khoảng 10 cây đẹp.
    Năm mới phát tài hén".

    Viết bởi nhacsicodon @ 23:46, 2009-02-03
    ........................................
    Thú thật, Khắc Dũng không rành lắm về chuyện cây cảnh nên chẳng dám bàn nhiều. Tuy vậy, vẫn hy vọng mấy chục chậu bonsai của anh đều đẹp! Và nếu trong mấy chục chậu đó có một số chậu sung kiểng thì nó không "trở chứng" không cho quả như chậu sung kiểng trong truyện ngắn này! Chúc anh năm mới thật vui và thành đạt!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 08:03, 2009-02-04
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Hoàng Công Danh

    HCD:
    "... Anh viết truyện này rất chi tiết, dường như là đã vắt kiệt sức mình cho 4991 từ. Em viết còm thế này vẫn không nói hết được những suy nghĩ của mình khi đọc truyện, thậm chí là có nhiều chỗ em viết mà sợ khó hiểu nữa. Giá được gặp anh để nói cho hết ý thì hay biết mấy?!".
    ....................
    Nhận xét này của Danh là khá sâu sắc dành cho truyện ngắn mới nhất của anh, Danh ạ! Cảm ơn em rất nhiều! Rất tiếc là anh và em chưa được dịp gặp nhau để cùng trao đổi nhiều hơn. Tuy vậy, những nhận xét khá tinh tế của Danh trong comment này khiến anh không chỉ vui mà còn muốn trao đổi với Danh thêm một số vấn đề nhằm giúp chúng ta hiểu nhau hơn và cùng viết hay hơn!
    Danh đã đồng ý với anh rằng giữa con người với thiên nhiên luôn có mối quan hệ gắn kết. Điều đáng nói hơn, mối quan hệ đó không chỉ diễn ra theo quy luật của tự nhiên mà dường như còn bị chi phối bởi những thế lực "siêu nhiên" - những hiện tượng tự nhiên chưa giải thích được. Những hiện tượng mà chúng ta thường nhìn thấy thể hiện sự chi phối đó của thế lực siêu nhiên như: Một người đàn ông mất đi, cái cây mà ông ấy yêu quý nhất ở trong vườn bỗng héo rũ một cách khó hiểu. Đó là một ví dụ. Bởi thế, nhà khi có người chết, người nhà đeo tang cho cây là vậy! Với truyện ngắn trên, có một số chi tiết có thật về một cây sung cảnh mà từ đó anh nảy ra ý tưởng để viết thành truyện ngắn này và dành tặng cho Tư Bầu, người bạn lính 30 năm về trước, hiện sống ở quê, của anh (Phù Cát, Bình Định). Chuyện xảy ra đúng vào giao thừa hai năm trước; và đến giao thừa vừa rồi, anh được nghe kể lại. Như vậy, giữa đời người và đời cây đã có một mối quan hệ tự nhiên dễ hiểu, và hơn thế là có một mối liên hệ nào đó mang tính chất tâm linh thật khó giải thích. Danh có đồng ý với anh về điều này không?
    Còn về tên nhân vật và một vài chi tiết trong truyện: Tất cả các tên nhân vật, theo Danh, đều có "cái lý" của nó, phải không? Không phải ngẫu nhiên mà hai nhân vật kia đều có tên là "Lâm" trước một người phụ nữ tên là "Nguyệt". Cũng như vậy, có một điều gì đó bị chi phối bởi "dòng suối phồn thực" nên trời xui đất khiến thế nào mà ông Lâm khi nhặt được thằng bé đã đặt ngay cho nó cái tên là "Thuỷ", chứ không thể là một cái tên khác! Trong cách hư cấu để hình thành truyện, các nhà văn có thể đặt cho thằng bé nhặt được ấy một cái tên gì đó bất kỳ. Nhưng ở truyện ngắn này, anh muốn đặt cho nó cái tên là "Thuỷ", để không thấy sự "vô lý" trong việc cho đứa bé xuất hiện trước cửa nhà ông Lâm độc thân sau 9 tháng 10 ngày kể từ "cái đêm ấy" - đêm trừ tịch, đêm giao hoan giữa trời và đất, giữa âm và dương. Đây cũng là một trong những cách khai thác yếu tố tâm linh. Nhưng nếu khai thác không khéo, tác phẩm sẽ trở nên thần bí. Còn với truyện này, theo anh, không có gì để gọi là bí hiểm cả. Không biết Danh có đ6òng ý với ý kiến này của anh? Đặc biệt là, theo Danh, hướng khai thác này có hợp cho truyện ngắn trong giai đoạn hiện nay - giai đoạn khoa học đang cố gắng chứng minh những hiện tượng tự nhiêm mà trước đây người ta cho là thần bí?
    Vài dòng đến Danh, mong được em chia sẻ và trao đổi! Lần nữa chúc em vui và hy vọng nhận được ý kiến tiếp theo của Danh!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 08:49, 2009-02-04
  • Đệ đệ chia sẻ: Gửi Khắc huynh!

    Khắc huynh:

    "Có những gốc sung của bạn bè bỏ đến héo hắt dặt dẹo nhưng qua bàn tay của Lâm chăm, chỉ thời gian sau là cho quả tròn mọng, roi rói. Lâm biết tất cả những "phép thuật" làm cho rất nhiều thứ cây phải đơm hoa và kết trái đúng mùa, hoặc đúng theo ý thích của chủ nhân.".

    ----------------------------------------

    "Vụ" này hơi bị... được đây!
    Ra là huynh ấy có "tay" chiều lòng!
    Cây sắp chết, quả cũng không,
    Huynh giúp một... nhát, quả tròn mọng ngay!
    Nhẩy?!

    Khắc huynh ta ra là có "tay" chăm... quả! Hehehe...

    Viết bởi Đệ đệ @ 10:14, 2009-02-04
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Đệ đệ

    Đệ đệ:
    ""Vụ" này hơi bị... được đây!
    Ra là huynh ấy có "tay" chiều lòng!
    Cây sắp chết, quả cũng không,
    Huynh giúp một... nhát, quả tròn mọng ngay!
    Nhẩy?!

    Khắc huynh ta ra là có "tay" chăm... quả! Hehehe...".

    Viết bởi Đệ đệ @ 10:14, 2009-02-04
    ..................................
    Giá mà huynh được tài này
    Giúp cho thiên hạ đỡ ngay... muộn phiền!
    Hay là huynh học... phép tiên
    Cứu nhân độ thế tay liền chân... ngay?

    Đệ nhẩy?

    Viết bởi Khắc Dũng @ 14:07, 2009-02-04
  • HCD chia sẻ:

    Anh Khắc Dũng ạ! Em đã đọc những dòng trao đổi của anh, và em thấy mỗi lần vào trang anh viết comment thì được anh trả lời rất chu đáo.
    Hôm nay em vừa đọc 1 bài viết về tiếng Việt, đến đoạn dưới đây bỗng nghĩ đến cái tư thế "hướng thiên bám địa" trong truyện của anh. Em dẫn lại nhé! Mà chắc là anh biết rồi, thôi thì cứ để đây cho vui:

    Trước đây, đã lâu lắm, đọc cuốn Ngôn Ngữ và Thân Xác của Nguyễn Văn Trung, tôi thấy tác giả giải thích hai chữ "vợ chồng" đại khái như sau: "Chồng" là chồng lên nhau, nằm lên nhau. Còn chữ "vợ"? Nguyễn Văn Trung chỉ viết bâng quơ, trong câu chú thích in cuối trang: "chữ vợ phải chăng là vơ, vớ, đọc trại đi, theo giọng nặng; nếu thế, chữ vợ chỉ thị việc quơ lấy quàng lên, vơ vào, phù hợp với việc chồng lên trong hành động luyến ái?"
    (Nguyễn Hưng Quốc, Tiếng Việt dễ mà khó)

    Viết bởi HCD @ 05:31, 2009-02-05
  • NĐN chia sẻ: anh Khắc Dũng

    Đầu năm, chúc anh vui khoẻ,có nhiều sáng tác hay anh Dũng nhé!

    Viết bởi NĐN @ 09:42, 2009-02-05
  • truongmo chia sẻ:

    Gửi anh Khắc Dũng
    **
    Lâu rồi em mới lại được đọc một truyện ngắn hay và lôi cuốn. Đọc đi rồi đọc lại,nhưng không biết bình nên chịu, hì hì. Chỉ biết là anh xây dựng câu chuyện, từ tình tiết đến nhân vật đều rất hợp lý, logic, pha một chút yếu tố tâm linh, nhất là những hình tượng, những chi tiết đẹp...nên đọc rất cuốn hút. Tình yêu của họ, vâng, chỉ có tình yêu của họ mới có thể làm thay đổi được cả vạn vật cỏ cây, họ đã yêu, và tình yêu ấy đã đơm hoa kết trái, tuy có nhiều éo le...
    Ngoài ra thì anh miêu tả về cây sung cũng rất "có nghề", loại cây này thì tầm em hầu như ai cũng biết. Thuở nhỏ, em hay ra Tháp Bút ở cổng đền Ngọc sơn, có một cây sung rất to, quả xanh quả chín sai lắm. Trèo lên, vặt quả chín, bửa đôi ra thổi muỗi bên trong cho bay hết rồi cứ thế cho vào miệng, chén đến no, xong vặt quả xanh về muối...những kỷ niệm thời thơ ấu lại ùa về sau khi đọc bài viết của anh
    Xin cảm ơn một truyện ngắn hay của anh, và chúc anh một Xuân mới mạnh khỏe, bút lực thêm "sung", anh nhé.

    Viết bởi truongmo @ 14:47, 2009-02-05
  • YenSon chia sẻ: Anh Khắc Dũng,

    Tôi vừa thay đổi công việc nên hay đi xa, về có dịp là vào mạng liền.Tôi đọc truỵen này của anh và thấy không dứt ra được dù là nó khá dài.Nhìn thấy sản phẩm thể này thì cũng yên tâm là anh bạn cũ của tôi vẫn khỏe. HÌnh như dạo này anh thích viết truyện ngắn hơn là tản văn.Tôi vẫn thích đọc tản văn của anh nhiều vì ở đó sự việc, ý tưởng được anh cô đọng sắc bén hơn. Hay vì đó là cái chất của tản văn?TÔi không rõ lắm. Còn truyện ngắn này, tôi thường nghe người ta nói mình viết, nói cái gì thì thường cái ấy nó hay vận vào mình. Còn ở đây tôi lại thấy khác, có phải câu chuyện cuộc đời người viết nó đang vận vào truyện? Xin lỗi anh nếu tôi nghĩ có không thấu đáo. Văn chương thì tôi mù tịt.Tôi chỉ có thể nói là đọc truyện này của anh bỗng dưng nghĩ rằng tác giả là người chung tình đến tiêu cực. Điều ấy làm tôi quý và... yên tâm. Chắc anh hiểu ý tôi.Cái kết truyện khá bất ngờ và nhẹ nhàng. Điều đặc biệt ở đây là anh đã nói rất khéo léo về một điều rất khó nói, tình dục.Nếu không khéo như anh thì "chuyện ấy" hoặc sẽ trở nên thô tục, hoặc sẽ trở thành lạt lẽo và gượng gạo đén khổ sở. Nhưng thú thật là tôi đọc ở đây thì thấy nó đẹp và khao khát đến từng câu.Nói dông dài mà không biết có đúng ý tác giả ở chỗ nào không. Vài lời cùng anh. Chúc anh sức khỏe. Chúc cho mọi sự tốt lành. Chăm sóc nhau anh Khắc Dũng nhé! Chắc anh cũng lại hiểu ý tôi.

    khacdung Viết bởi YenSon @ 15:18, 2009-02-05
  • Dư Hồng Quảng chia sẻ:

    bác khéo tưởng tượng quá. Có chuyện thật thế này em cũng chịu không kể được như bác.
    Chúc năm Sửu sung như Trâu !

    Viết bởi Dư Hồng Quảng @ 18:32, 2009-02-06
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Hoàng Công Danh

    HCD:
    "Anh Khắc Dũng ạ! Em đã đọc những dòng trao đổi của anh, và em thấy mỗi lần vào trang anh viết comment thì được anh trả lời rất chu đáo.
    Hôm nay em vừa đọc 1 bài viết về tiếng Việt, đến đoạn dưới đây bỗng nghĩ đến cái tư thế "hướng thiên bám địa" trong truyện của anh. Em dẫn lại nhé! Mà chắc là anh biết rồi, thôi thì cứ để đây cho vui:

    Trước đây, đã lâu lắm, đọc cuốn Ngôn Ngữ và Thân Xác của Nguyễn Văn Trung, tôi thấy tác giả giải thích hai chữ "vợ chồng" đại khái như sau: "Chồng" là chồng lên nhau, nằm lên nhau. Còn chữ "vợ"? Nguyễn Văn Trung chỉ viết bâng quơ, trong câu chú thích in cuối trang: "chữ vợ phải chăng là vơ, vớ, đọc trại đi, theo giọng nặng; nếu thế, chữ vợ chỉ thị việc quơ lấy quàng lên, vơ vào, phù hợp với việc chồng lên trong hành động luyến ái?"
    (Nguyễn Hưng Quốc, Tiếng Việt dễ mà khó)".

    Viết bởi HCD @ 05:31, 2009-02-05
    ................................
    Mấy hôm nay lu bu quá nên chưa trả lời cho Danh ngay được! Thông cảm, Danh nghen!
    Vấn đề Danh đặt ra thật thú vị! Từ hình ảnh "hướng thiên, bám địa" trong truyện ngắn này, người ta nghĩ đến chuyện vợ chồng, chuyện âm dương, là điều đương nhiên. Nhưng chuyện vợ chồng mà Danh nói, lại có một nghĩa khác. Tài liệu trên, anh đã đọc rồi, Danh ạ! Khá thú vị! Quả thực, tiếng Việt vừa dễ và vừa khó! Chữ "vợ" ở đây có nghĩa là "bợ" - hình ảnh người đàn bà nằm dưới. Sự biến âm trong tiếng Việt quả là hay: Từ "b" (B) sang "v" (V) là hiện tượng dễ nhìn thấy. Ví dụ "be" thành "ve" - "Làm vài be!" tương đương với "Làm vài ve!". Hiện tượng "âu" biến thành "u" cũng khá thú vị đấy, Danh ơi! Ví dụ: "con trâu", nói thành "con tru"; "trầu" thành "trù"... Thế nhưng, riêng từ "đậu" thì chỉ là... "đậu" thôi! Hì hì!
    Chúc Danh vui nghen!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 07:50, 2009-02-08
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Nguyễn Đức Nam

    NĐN:
    "Đầu năm, chúc anh vui khoẻ,có nhiều sáng tác hay anh Dũng nhé!

    Viết bởi NĐN @ 09:42, 2009-02-05
    ................................
    Cảm ơn Nam nhiều! Trước và sau tết, nhiều việc quá nên ít sang thăm Nam, thông cảm nghen! Không trách nhau, Nam nghen! Chúc thật vui!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 07:52, 2009-02-08
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi truongmo

    truongmo:
    "Lâu rồi em mới lại được đọc một truyện ngắn hay và lôi cuốn. Đọc đi rồi đọc lại,nhưng không biết bình nên chịu, hì hì. Chỉ biết là anh xây dựng câu chuyện, từ tình tiết đến nhân vật đều rất hợp lý, logic, pha một chút yếu tố tâm linh, nhất là những hình tượng, những chi tiết đẹp...nên đọc rất cuốn hút. Tình yêu của họ, vâng, chỉ có tình yêu của họ mới có thể làm thay đổi được cả vạn vật cỏ cây, họ đã yêu, và tình yêu ấy đã đơm hoa kết trái, tuy có nhiều éo le...
    Ngoài ra thì anh miêu tả về cây sung cũng rất "có nghề", loại cây này thì tầm em hầu như ai cũng biết. Thuở nhỏ, em hay ra Tháp Bút ở cổng đền Ngọc sơn, có một cây sung rất to, quả xanh quả chín sai lắm. Trèo lên, vặt quả chín, bửa đôi ra thổi muỗi bên trong cho bay hết rồi cứ thế cho vào miệng, chén đến no, xong vặt quả xanh về muối...những kỷ niệm thời thơ ấu lại ùa về sau khi đọc bài viết của anh
    Xin cảm ơn một truyện ngắn hay của anh, và chúc anh một Xuân mới mạnh khỏe, bút lực thêm "sung", anh nhé".
    Viết bởi truongmo @ 14:47, 2009-02-05
    ......................................
    Cảm ơn truongmo đã đọc và chia sẻ với "Mùa sung chín"! Tết, mọi người bận rộn, nên việc đọc một truyện ngắn cũng đã là một "thành tích" rồi! Vậy, mình cảm ơn Trường Mỡ một lần nữa nghen! Trường Mỡ à, truyện này mình viết từ cơ sở một câu chuyện có thật vào đêm giao thừa vừa rồi và giao thừa hai năm trước đấy! Chuyện xảy ra thì vui thôi, còn trong truyện ngắn này, mình hư cấu khá nhiều! Hy vọng câu chuyện làm truongmo vui!
    Ở quê mình cũng có nhiều cây sung lắm! Hồi nhỏ, tụi mình cũng hay vặt sung chấm muối đến... nghẹn luôn! Mình còn nhớ khá nhiều chuyện về những cây sung bên bờ sông! Sẽ kể với truongmo sau nghen!
    Chúc thật vui!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 08:02, 2009-02-08
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi anh Yên Sơn

    Yên Sơn:
    "Tôi vừa thay đổi công việc nên hay đi xa, về có dịp là vào mạng liền.Tôi đọc truỵen này của anh và thấy không dứt ra được dù là nó khá dài.Nhìn thấy sản phẩm thể này thì cũng yên tâm là anh bạn cũ của tôi vẫn khỏe. HÌnh như dạo này anh thích viết truyện ngắn hơn là tản văn.Tôi vẫn thích đọc tản văn của anh nhiều vì ở đó sự việc, ý tưởng được anh cô đọng sắc bén hơn. Hay vì đó là cái chất của tản văn?TÔi không rõ lắm. Còn truyện ngắn này, tôi thường nghe người ta nói mình viết, nói cái gì thì thường cái ấy nó hay vận vào mình. Còn ở đây tôi lại thấy khác, có phải câu chuyện cuộc đời người viết nó đang vận vào truyện? Xin lỗi anh nếu tôi nghĩ có không thấu đáo. Văn chương thì tôi mù tịt.Tôi chỉ có thể nói là đọc truyện này của anh bỗng dưng nghĩ rằng tác giả là người chung tình đến tiêu cực. Điều ấy làm tôi quý và... yên tâm. Chắc anh hiểu ý tôi.Cái kết truyện khá bất ngờ và nhẹ nhàng. Điều đặc biệt ở đây là anh đã nói rất khéo léo về một điều rất khó nói, tình dục.Nếu không khéo như anh thì "chuyện ấy" hoặc sẽ trở nên thô tục, hoặc sẽ trở thành lạt lẽo và gượng gạo đén khổ sở. Nhưng thú thật là tôi đọc ở đây thì thấy nó đẹp và khao khát đến từng câu.Nói dông dài mà không biết có đúng ý tác giả ở chỗ nào không. Vài lời cùng anh. Chúc anh sức khỏe. Chúc cho mọi sự tốt lành. Chăm sóc nhau anh Khắc Dũng nhé! Chắc anh cũng lại hiểu ý tôi".

    Viết bởi YenSon @ 15:18, 2009-02-05
    ...................................
    Trước hết, thành thật xin lỗi anh Yên Sơn vì phải để comment của anh chờ đợi! Công việc của anh có sự thay đổi hả, anh Sơn ơi? Giá mà anh có thể để lại số điện thoại để Khắc Dũng được liên lạc với anh?
    Anh Yên Sơn quý! Đúng là gần đây, Khắc Dũng có vẻ thích viết truyện ngắn, anh ạ! Cứ thử xem trên lĩnh vực này, khả năng đến đâu, anh Sơn ủng hộ Khắc Dũng chứ ạ? Ở thể loại tản văn, Khắc Dũng đã xuất bản được một tập rồi, anh Sơn à! Giá có thể được gửi tặng anh một tập! Anh Yên Sơn, Khắc Dũng cũng mù tịt về chuyện văn chương, thật đấy anh ạ! Với văn chương, Khắc Dũng là dân ngoại đạo mà! Chỉ thích viết gì là viết, thế thôi! Còn bàn luận, Dũng cũng chịu, không biết gì đâu, anh à!
    Vẫn bình thường, anh Sơn ơi! Rất cảm ơn anh vì sự quan tâm này! Vẫn thường xuyên liên lạc! Có điều, vì một lý do không thể nói ra nên bạn ấy chưa xuất hiện trở lại! Mong anh thật thông cảm cho bạn ấy! Khắc Dũng và bạn ấy nói chuyện về anh khá nhiều! Rất quý mến!
    Chúc anh vui! Mong được anh ghé thăm thường xuyên, anh Sơn nghen!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 08:15, 2009-02-08
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Dư Hồng Quảng

    DHQ:
    "bác khéo tưởng tượng quá. Có chuyện thật thế này em cũng chịu không kể được như bác.
    Chúc năm Sửu sung như Trâu !".

    Viết bởi Dư Hồng Quảng @ 18:32, 2009-02-06
    ..........................................
    Thì... tưởng tượng là chính mà, Quảng ơi! Thì... tưởng tượng sao, kể lại vậy mà! Hì hì! "Sung như trâu" há? Hay lắm lắm! Cảm ơn và chúc vui, Quảng nghen!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 08:19, 2009-02-08
  • Đệ đệ chia sẻ: Gửi Khắc huynh!

    Giọng huynh có vẻ không... "sung"!
    Hình như có chiện... lung tung trong lòng?
    Huynh ơi, vứt quách xuống sông
    Bao nhiêu cay đắng cái vòng nghiệt tai
    Về đây, huynh đệ lai rai
    Rủ mây chao xuống đậu vai, say mềm
    Rồi tìm một cái gối êm...

    Ủa, làm thơ gì mà từ cà ra kê, từ dưới quê kéo lên thành, từ cọng hành ra cọng muống, từ luống cuống ra loằng ngoằng, lộn xộn quá rồi... Thôi thì mặc! Huynh cứ thế mà viết típ với thằng đệ cho quên cha nó cái buồn, huynh nhá!

    Viết bởi Đệ đệ @ 12:36, 2009-02-08
  • Nguyễn Thánh Ngã chia sẻ: gửi bạn

    Chúc mừng Khắc Dũng có truyện ngắn đầu năm,mở màn cho mùa bội thu

    Viết bởi Nguyễn Thánh Ngã @ 17:51, 2009-02-08
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Đệ đệ

    Đệ đệ:
    "Giọng huynh có vẻ không... "sung"!
    Hình như có chiện... lung tung trong lòng?
    Huynh ơi, vứt quách xuống sông
    Bao nhiêu cay đắng cái vòng nghiệt tai
    Về đây, huynh đệ lai rai
    Rủ mây chao xuống đậu vai, say mềm
    Rồi tìm một cái gối êm...

    Ủa, làm thơ gì mà từ cà ra kê, từ dưới quê kéo lên thành, từ cọng hành ra cọng muống, từ luống cuống ra loằng ngoằng, lộn xộn quá rồi... Thôi thì mặc! Huynh cứ thế mà viết típ với thằng đệ cho quên cha nó cái buồn, huynh nhá!".

    Viết bởi Đệ đệ @ 12:36, 2009-02-08
    ..................................
    "Rồi tìm một cái gối êm"
    Thả thơ cho ngả nghiêng mền bờ môi.
    Vứt đời đắng giọt mồ hôi
    Quẳng ta phiêu lãng bên trời ngất ngây!
    Ừ thì đệ hãy về đây
    Một chum một ché ta say điếng hồn...
    Ừ thì...

    Viết đến đây, hết đường ra rồi, đệ ơi! Tiếp nhé!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 06:25, 2009-02-09
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Nguyễn Thánh Ngã

    NTN:
    "Chúc mừng Khắc Dũng có truyện ngắn đầu năm,mở màn cho mùa bội thu".

    Viết bởi Nguyễn Thánh Ngã @ 17:51, 2009-02-08
    .............................................
    Cảm ơn Nguyễn Thánh Ngã đã động viên! Rất vui! Nói nè: Dạo này, điện thoại hay bị... bỏ rơi! Răng rứa? Hôm qua gọi mãi!
    Chúc vui!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 06:28, 2009-02-09
  • đami chia sẻ:

    Đọc rồi anh Dũng.
    Nhưng tết/xuân mà cái chuyện lại không vui tí nào, chưa kể nó u ám quá!
    Giá mà ngôn ngữ của chuyện là một ngôn ngữ khu Năm rặt ròi (của hiếm mà ít thấy người xài ghê), chắc bác Dũng nhà mình tha hồ múa...
    Dịp nào anh em mình cụng đầu nhau cái cốp, nói nhiều hơn anh Khắc Dũng hỉ...

    Viết bởi đami @ 17:46, 2009-02-09
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi Đami

    Đami:
    "Đọc rồi anh Dũng.
    Nhưng tết/xuân mà cái chuyện lại không vui tí nào, chưa kể nó u ám quá!
    Giá mà ngôn ngữ của chuyện là một ngôn ngữ khu Năm rặt ròi (của hiếm mà ít thấy người xài ghê), chắc bác Dũng nhà mình tha hồ múa...
    Dịp nào anh em mình cụng đầu nhau cái cốp, nói nhiều hơn anh Khắc Dũng hỉ...".

    Viết bởi đami @ 17:46, 2009-02-09
    ..................................
    Chuyện không vui nhưng cũng có hậu chán đấy chứ, Đami! Đâu phải cứ để cho họ đoàn tụ và tha hồ yêu nhau mới là "hậu"! Như thế là họ có nhau cả một đời rồi đấy chứ!
    Cụng đầu nhau á? Thì bay lên Đà Lạt chơi đi, Đami ơi! Chờ nhé! Chúc vui!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 20:03, 2009-02-09
  • An An chia sẻ:

    Đây quả là một truyện ngắn thú vị, sâu sắc với sự hiểu biết rất rộng về cây cảnh. Đề tài không mới nhưng cách viết rất hấp dẫn, càng về sau càng hay. Đây là truyện ngắn đầu tiên về cây sung được ghi lại trong đầu e đấy anh ạ. Sau này nhìn sung, nhắc đến sung cảnh, em sẽ nhớ ngay đến cây sung theo thế "Ái tình hoan lạc" của một nhà văn Đà lạt có cái mặt khó đăm đăm nhưng tấm lòng lại rất rộng mở. Chúc anh có nhiều truyện ngắn dễ nhớ như thế này!

    Viết bởi An An @ 14:17, 2009-02-13
  • Khắc Dũng chia sẻ: Gửi An An

    An An:
    "Đây quả là một truyện ngắn thú vị, sâu sắc với sự hiểu biết rất rộng về cây cảnh. Đề tài không mới nhưng cách viết rất hấp dẫn, càng về sau càng hay. Đây là truyện ngắn đầu tiên về cây sung được ghi lại trong đầu e đấy anh ạ. Sau này nhìn sung, nhắc đến sung cảnh, em sẽ nhớ ngay đến cây sung theo thế "Ái tình hoan lạc" của một nhà văn Đà lạt có cái mặt khó đăm đăm nhưng tấm lòng lại rất rộng mở. Chúc anh có nhiều truyện ngắn dễ nhớ như thế này!".

    Viết bởi An An @ 14:17, 2009-02-13
    ...................................
    An An ơi! An An nói sẽ nhớ ngay đến cây sung theo thế "Ái tình hoan lạc" khiến cho tôi muốn viết lại cái truyện ngắn này theo hướng: Cứ tiếp tục cho cây sung ấy ra quả đến lúc lỉu quá chừng à nghen! Rồi nữa, An An bảo rằng đây là một truyện ngắn dễ nhớ! Nhưng nếu nhớ đến cây sung trong truyện ngắn này theo thế "Ái tình hoan lạc" thì đâu cần phải đợi đến "nhìn sung" hay "nhắc đến sung cảnh", An An nhỉ? Hà hà! "Cái mặt khó đăm đăm" đùa tí cho vui nghen! Chúc An An yêu đời và có nhiều sáng tác mới! Mong được đón tiếp thường xuyên!

    Viết bởi Khắc Dũng @ 23:48, 2009-02-13
  • Thêm góp ý
    (http://tenban.vnweblogs.com)
     authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)
    See you soon!