Tản văn: GIÀ MẤT RỒI

By Võ Khắc Dũng

Anh không để ý đến cái khoác tay của vợ khi bước ra khỏi nhà hàng sang trọng có những cô tiếp viên tươi mơn mởn rồi lẩm bẩm một mình: “Ta già mất rồi! Chao ơi chàng họa sĩ chuyên vẽ tranh khỏa thân lập thể là ta ngày ấy đâu rồi…”.

 

Ca khúc: MỘT MÌNH 

More...

Chùm ảnh: NHỮNG THÂN PHẬN TRÊN CÁT

By Võ Khắc Dũng

 

Mười hai giờ đêm. Với tôi công việc một ngày xem như vừa được khép lại. Trước khi tắt máy tôi ghé vào vài trang báo mạng báo chí trong nước để đọc lướt vài thông tin cuối ngày. Và đêm nay – 22.11 tôi không thể không dừng lâu ở những dòng tin về cơn bão sắp ập vào Nam Trung Bộ. Những thông tin ấy cho biết cơn bão mới sẽ có gió giật cấp 11 12. Khủng khiếp quá!

Và tôi không thể không nghĩ đến những thân phận trên cát ở miền biển Bình Thuận mà tôi đã kịp ghi lại bằng chiếc máy ảnh trong một chuyến đi gần đây!

 Mong cho cơn bão đừng đến. Và nếu có đến mong cho những số phận này được bình an!

More...

KHÔNG LỜI

By Võ Khắc Dũng

More...

Nắng của trời xanh

By Võ Khắc Dũng

Bởi phía ấy là anh nên em yêu dã quỳ

Yêu triền nắng dại

Yêu nắng của trời xanh.

 

Đã qua một vòng trái đất

Nhưng em không lạc vào phía nắng cháy mặt trời

Không lạc về phía bông hoa khổng lồ vô hồn của vũ trụ.

  

Bởi nơi đó không anh

Bởi nơi đó không có nắng của trời xanh.


 

Bởi phía ấy là anh

Với dã quỳ rực cháy đến tím lòng trời chiều

Rực cháy đến nồng nàn đêm mong đợi thương yêu

Nên tình không đi lạc

Và bước chân em không đi lạc.

 

Em!

Ở phía triền nắng dại trời xanh

Luôn thao thiết tiếng lòng anh

Khắc khoải gọi em về!

 

Em!

Nắng của trời xanh vẫn thổn thức đam mê

Nắng của trời xanh vẫn thế

Vẫn mãi gọi em về!

 

Đà Lạt 20.11.2007

More...

Thơ: Cả nghĩ về Đà Lạt

By Võ Khắc Dũng

Cả  nghĩ  về  Đà  Lạt

 

                        Nguyễn Thanh Xuân

                       (Từ Bình Định nhà thơ Nguyễn Thanh Xuân gửi tặng KhắC Dũng - người đang sống ở Đà Lạt - một bài thơ của anh viết về Đà Lạt. KD xin được post lên đây để nhiều người cùng thưởng thức và chia sẻ. Xin cảm ơn nhà thơ Nguyễn Thanh Xuân và mọi ngươI)

 

                        Dĩ nhiên Đà Lạt rất xanh

                        Nên thông chẳng chịu cúi đầu

                        Trăm năm và ngàn năm nữa

                        Đất vẫn bạt ngàn màu mỡ

                        Nuôi sống trẻ trung

                        Tôi vẫn thích nắng chưa hào phóng

                        Thông cứ thẳng người mà phơi tóc xanh 

 

                        Dĩ nhiên Đà Lạt rất hoa

                        Dã quỳ vung vãi bên đường

                        Tôi vẫn thích thiên nhiên keo kiệt

                        Đừng gieo vào lòng tôi những hạt mầm khắc khoải

                        Kẻo lại mọc lên vô số đoá mặt trời

                        Đà Lạt sẽ nóng dần lên

 

                        Dĩ nhiên Đà Lạt rất sương

                        Nên chẳng phơi bày tất cả

                        Thành phố cứ chập chùng lên xuống

                        Giấu ẩn giấc mơ hồ

                        Chỉ nụ cười em lồ lộ

                        Để lòng tôi lồ lộ một trái tim

 

                        Đà Lạt góc phố nào cũng lạnh

                        Nên người ta thích được gần nhau

                        Tôi nắm tay mình co ro khách lạ

                        Leo dốc tình yêu hòng thở dốc với mình

                        Em vừa đi qua trong điều ước

                        Mím miệng cười một nụ phồn hoa

 

                        Ở Đà Lạt tôi thấy mình cao ngất

                        Mà chẳng cần cố gắng tự tôn vinh

                        Dưới chân tôi những mắt đèn phù phiếm

                        Nhấp nháy hoài mà chẳng nên sao...

 

                                                            Trại viết Đà Lạt 12/2000

                                                                        N.T.X

More...

Tản văn: ĐÓA HOA HỒNG

By Võ Khắc Dũng

Tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê trong một quán vắng trên đồi cao cùng với một ông nhà văn già. Sương sớm Đà Lạt bảng lảng dưới thung sâu. Heo may lạnh. Cà phê từng giọt từng giọt tí tách. Sương mỏng mảnh đọng trên lá cũng từng giọt từng giọt tí tách.

 

More...

Tản văn: PHÙ DU TRẦN THẾ

By Võ Khắc Dũng

Đời người “ba vạn sáu ngàn ngày là mấy”! “Có trăm năm cho cõi người và mãi mãi ngàn năm hư vô. Không ai có thể sống được hai lần. Đời người cũng phù du như lau lách vậy thôi. Vậy mà…”! Tôi đọc chữ của người khác mà cứ nghe cay cay nơi cõi lòng! Nhưng suy cho cùng trong đời thực có mấy ai đi qua hết ba vạn sáu ngàn ngày; có mấy ai trọn vẹn với cõi người trăm năm để nghĩ về mãi mãi ngàn năm (cho dù đó là cõi hư vô) mà vội trách đời người phù du như lau lách? Và cũng suy cho cùng hóa ra nói như thế có nghĩa là nói chuyện của đời thực là nói về cõi hữu hình. Và cũng hóa ra từ đây mà suy thì ở đâu đó trong mông lung vẫn có chốn vô thực vẫn có cõi vô hình? Rất có thể: Cái vô thực vô hình ấy chính là một nửa của cái hữu thực hữu hình vậy! Thì cứ ngẫm mà xem!

More...

BÁNH XÈO NGA ... HÀ NỘI

By Võ Khắc Dũng

 

“Nga cũng có món bánh xèo ư?”. Chắc hẳn sẽ có người sẽ thốt lên như thế. Xin thưa: Có; và hơn thế người ta còn bảo rằng muốn “mở cửa” ẩm thực Nga phải bắt đầu từ món bánh xèo. Món bánh xèo mà tôi sắp kể sau đây đúng thật là bánh xèo kiểu Nga chỉ có điều là do một người Việt từng du học ở Nga chế biến ngay tại Hà Nội. Chuyện cũng đã gần hai mươi năm rồi bây giờ nhớ lại…

More...

Tản văn: Mai đại lão

By Võ Khắc Dũng

Ngoại ô Hà Nội những ngày cuối đông. Năm nào cũng thế trong phòng khách nhà ông cụ đều có một cành mai miền Trung được chiết từ một đại lão mai chưng tết. Ở xứ Bắc chưng mai trong những ngày xuân là việc hiếm thấy. Nhưng riêng phòng khách nhà ông chưa bao giờ thiếu cành mai lão trong ngày tết. Cành mai đưa từ miền Trung ra được đích thân ông cụ chăm chút: Đêm cuối cùng của năm ông ngồi hàng giờ trước cành mai lão rực vàng để tỉa tót đốt gốc tạo dáng… và đón giao thừa.

Miền Trung là cái nôi của hoa mai. Như thể là chuyện của tạo hóa vậy vùng đất đầy cát trắng và nắng gió ấy cả năm dài đằng đẵng tích tụ mọi tinh tuý của đất trời để làm cho những cánh mai màu vàng thêm rực rỡ. Cổ thụ mai đứng bên hiên nhà được chính tay bà cụ chăm sóc. Đại lão mai gốc to sù sì cắm chặt những cái rễ gân guốc vào đất và vươn cành sung mãn hút khí trời. Những chiều đông bên gốc mai già bà cụ vẫn luôn nhẫn nại với tay tỉa lá dưỡng hoa đợi chờ mùa xuân đến. Đất trời như thể hiểu thấu nỗi lòng bà cụ nên cổ thụ mai bên hiên nhà khi đông tàn xuân đến luôn rực thắm sắc vàng nôn nao. Và năm nào cũng thế vài hôm trước giao thừa bà cụ đều chọn một cành mai nhiều nụ nhất sung mãn nhất gửi ra miền Bắc theo một chuyến xe quen.

Chuyện tôi muốn kể xảy ra đã lâu rồi từ mấy chục năm trước ở quê hương miền Trung đầy bom đạn. Vào một đêm đông giá rét khi tiếng súng trận lúc chiều tối đã lắng chị lờ mờ nghe tiếng người rên khẽ bên hiên nhà. Linh tính báo chị bật dậy khỏi giường và rón rén mở cửa bước ra thềm nơi có cây mai vàng đang trút lá đông. Một anh lính “cộng sản Bắc Việt” đang bị thương rất nặng. Nhớ lại trận đánh lúc chiều chị hiểu ra tất cả. Cùng với những người trong gia đình chị  đưa anh vào nhà và giấu kín dưới căn hầm bí mật ngay trong phòng riêng của mình. Một tuần trôi qua rồi một tháng trôi qua. Trong làng không ai biết chuyện gì đã xảy ra bên trong ngôi nhà của chị. Rồi người lính “cộng sản Bắc Việt” ấy tìm đường trở về đơn vị của mình. Còn chị kể từ đó hằng đêm nằm nghe tiếng súng nổ xa mà lòng dạ rộn lên những vui buồn khó tả cùng với một sinh linh bé nhỏ đang hình thành trong bụng. Tiếng súng xa dần. Một bé gái ra đời. Và chị đằng đẵng mấy chục năm trời vò võ nuôi con trong sự đàm tiếu của xóm làng.

Chuyện vì sao sau giải phóng họ không tìm gặp nhau đúng hơn là vì sao anh không tìm gặp chị có lẽ không nên nhắc lại làm gì. Chỉ biết rằng những năm gần đây bà cụ – chị của ngày xưa – vẫn đều đặn gửi cho ông cụ – anh lính “cộng sản Bắc Việt” ngày trước – một cành mai chiết từ gốc mai già gốc mai già đứng ở nơi lần đầu họ gặp nhau mấy mươi năm về trước trong lửa đạn chiến tranh. “Mừng cho ông ấy vẫn mạnh giỏi!” – mỗi lần trao cành mai lão cho người lái xe bà cụ cũng đều nói thế.

Cuối đông năm nay như thường lệ người lái xe Bắc – Nam lại ghé nhà bà cụ. Người con gái của bà sau khi trao cành mai lão đã không quên lời nhắn: “Mong ông cụ ở ngoài ấy luôn mạnh giỏi!”. Bỗng chợt chị hỏi một cách bâng quơ: “Hầu như năm nào mẹ tôi cũng đều chúc một câu như thế này: “Mong ông cụ ở ngoài ấy luôn mạnh giỏi!” phải không?”. Sau câu nói chị vội khép ngay cánh cổng. Người lái xe này tệ thật: Anh chàng không hề nhận ra sự bất thường trong căn nhà ấy! Nghe bảo xuân năm nay lần đầu tiên cành đại lão mai của ông cụ chưng trong phòng khách không nở hoa được. Không ai biết lý do. Cũng không ai biết được trong đầu ông lão đang nghĩ gì! Họ chỉ thấy đôi bàn tay ông đang run rẩy…

More...

EM LÀ NƯỚC MẮT

By Võ Khắc Dũng

 

 

Anh úp mặt vào đêm và nuốt nước mắt

Tím ruột bầm gan bởi cơn gió thổi lồng phương bắc

Cái lạnh ào về. Thương em…

Thinh lặng trời nam rụng một tiếng đàn.

 

Đêm chẳng phải là đêm nhưng cứ rơi

Gió không là gió nhưng vẫn thổi

Lạ chửa: tiếng đàn rụng vỡ hóa đêm

Và kìa vũ trụ nghiêng trôi bởi gió.

 

Tiếng đàn là đêm

Vũ trụ nghiêng và anh úp mặt

Giá lạnh một mình em phương bắc

Và tiếng đàn lẻ thanh đêm phương nam.

Tiếng đàn đêm thương em nên em là nước mắt!

 

Đà Lạt 19.2.2005


More...