Thơ: VỜI XA...

VỜI XA...


"Đành lòng đưa em về bên kia sông trong mưa mau...
Đành lòng nhìn theo người đi cho tơ vương chiều dâng lên men đau..."


Đêm chờ sang chiều đang tàn rơi rơi mưa
Chông chênh chiều loang vào đêm cho mưa đan tơ lòng
Ai bên kia trong mưa xa giờ còn vương âm âm lời yêu xưa?
Ai bên kia chiều mờ loang giờ còn trao ngùi ngùi lời chờ mong?
Ai bên kia đêm chờ sang giờ còn ru nghiêng nghiêng câu tình ơi?

Tình ơi lời ru lòng dâng dâng lên chơi vơi
Tình ơi lời ru tình mang mang hương xưa xa.
Chiều mờ loang vào đêm ta nghiêng ngày dài về người
Chiều mưa cơn mưa mau người giăng sầu thiên thu trong ta.
Nhưng giờ thì người xa rồi xa vời... xa vời vời... ừ đành thôi xa vời...

Đừng đong mưa bằng buồn phiền cho chiều đau niềm đau xưa người ơi
Đừng đo lòng bằng con sông dài trôi cùng miên man không nơi về
Đừng cân tình bằng tơ trời giăng trong chiều như chim di lang thang qua dòng đời!
Chiều xưa mưa sang cho đường dài ngùi ngùi lời sầu vương môi mềm người về
Chiều xưa mưa sang cho dài ngày buồn dâng men lên âm thầm mình chờ nhau người ơi!

Đành lòng đưa em về bên kia sông trong mưa mau...
Đành lòng nhìn theo người đi cho tơ vương chiều dâng lên men đau...
Người về... còn nơi này riêng mình ta...
Người về... còn nơi này lời ru nghiêng lòng ai trong vời xa... vời vời xa... 

Đà Lạt 23.07.2008

nhacsicodon

VỜI XA...

"Đành lòng đưa em về bên kia sông trong mưa mau...
Đành lòng nhìn theo người đi cho tơ vương chiều dâng lên men đau..."

Om cay dan doc tho anh. Thay toan van bang. Long trung xuong. Rat tu nhien ngon tay trai om hoai cung Em.
Cam on anh cho thuong thuc bai tho hay.

Khắc Dũng

Gửi truongmo

truongmo:
"Anh Khắc Dũng
**
Có phải xứ Đà Lạt mộng mơ đã cho anh nguồn cảm hứng bất tận để viết nên những bài thơ những tản văn... làm say lòng người đến thế?
Hay là có một "bóng hồng" nào luôn ngự trị trái tim anh (ủa mà nghe đâu anh rớt tim đâu đó rồi mà ?) khiến cho trái tim anh thường xuyên rung lên nhè nhẹ ?
Chắc là tại cả hai. Nhờ đó mà mọi người được đọc những dòng cảm xúc của anh.
Chúc anh khỏe và có một tuần mới hiệu quả nhé".
................................................
Truongmo quý mến! Quả thực Đà Lạt là xứ của thi ca và nhạc họa. Nhưng với mình điều ấy không rõ nó "ứng" được bao nhiêu song vẫn cứ chùng chùng và cả tình tình lắm truongmo ơi! Bởi thế thơ và cả nhạc của mình nó cứ "chùng chùng" thế nào ấy! Có thể điều đó tìm được sự đồng cảm của một số bạn bè nhưng không biết là "điều nguợc lại" chiếm khoảng bao nhiêu phần trăm nên vui thì có vui song mỗi khi đưa bài lên mình vẫn lo truongmo ơi! Với truongmo qua các commnet bạn viết cho tôi tôi mừng vì sự chia sẻ của truongmo là thật lòng! Cảm ơn truongmo rất nhiều vì điều này!
Còn chuyện "bóng hồng" và "đánh rơi trái tim" í à? Hìhì... Khó nói lắm truongmo ơi!
Chúc vui Hồng Trường nhé!

Khắc Dũng

Gửi Hatcafe

Hatcafe:
"Anh Khắc Dũng ơi! Anh quên... ngắt câu xuống dòng cho bài thơ mới của mình đấy ạ?! Tuyệt vời một tản mạn! Đẹp như một bức tranh chơi vơi cơn mưa rơi! Buồn như chiều ai mong ai! Xa như vời vời trong mông lung! U hoài như bời bời tâm tư! Comment này của anh mới xứng tầm một entry đấy anh Khắc Dũng à! Anh nghĩ sao?"

Viết bởi Hatcafe @ 15:35 2008-07-27.
.....................................
Hatcafe quý mến! Như tôi vừa trả lời bên nhà Hạt tôi đồng ý đưa comment "Mưa mềm" lên thành một entry và đã thực hiện điều này rồi đấy! Tôi mời bạn vào đọc lại nhé! Cảm ơn bạn rất nhiều Hạt ạ! Bài thơ "Em về..." của bạn đẹp đến xao xuyến lòng người và "Mưa mềm" cũng đã bắt đầu từ đó như "Mimosa mùa không hoa" xuất phát từ cảm xúc khi đọc "Mimosa trắng" của Hạt!
Cảm ơn Hatcafe lần nữa và mong bạn vui nhé Hạt!

truongmo

Anh Khắc Dũng
**
Có phải xứ Đà Lạt mộng mơ đã cho anh nguồn cảm hứng bất tận để viết nên những bài thơ những tản văn... làm say lòng người đến thế?
Hay là có một "bóng hồng" nào luôn ngự trị trái tim anh (ủa mà nghe đâu anh rớt tim đâu đó rồi mà ?) khiến cho trái tim anh thường xuyên rung lên nhè nhẹ ?
Chắc là tại cả hai. Nhờ đó mà mọi người được đọc những dòng cảm xúc của anh.
Chúc anh khỏe và có một tuần mới hiệu quả nhé.

Khắc Dũng

Gửi chị Thy Đường

Thy Đường:
"dũng huynh ơi
theo link thy duong ở còm này vào blog duong chọn bài Nỗi đau miền trung là nghe dc ca khúc này của Thy duong Thu huyền hát".

Viết bởi thyduong @ 15:30 2008-07-27.
......................................
Khắc Dũng hứa đêm nay sẽ nghe "Nỗi đau miền Trung" của chị! Vì tối mới nghe được một cách chậm chậm từ từ chị nhé! Còn bây giờ đã sắp 4 giờ 30 rồi - giờ tôi phải giải quyết công việc không thể chậm trễ. Mong chị thông cảm! Hẹn gặp lại! Chúc vui!

Hatcafe

Gửi anh Khắc Dũng!

Anh Khắc Dũng ơi! Anh quên... ngắt câu xuống dòng cho bài thơ mới của mình đấy ạ?! Tuyệt vời một tản mạn! Đẹp như một bức tranh chơi vơi cơn mưa rơi! Buồn như chiều ai mong ai! Xa như vời vời trong mông lung! U hoài như bời bời tâm tư! Comment này của anh mới xứng tầm một entry đấy anh Khắc Dũng à! Anh nghĩ sao?

thyduong

dũng huynh ơi
theo link thy duong ở còm này vào blog duong chọn bài Nỗi đau miền trung là nghe dc ca khúc này của Thy duong Thu huyền hát

Khắc Dũng

Gửi matnauchandai

matnauchandai:
"Vì em ngại nói trên trang mà. OK không vấn đề chi "xông cảm" hết sức. Em cũng ở hoàn cảnh như anh nên thông cảm hết sức. nào anh em bắt tay nhiệt liệt thông cảm nhé hì. nói thật giữa tháng 6 em cũng đi ĐLạt mấy ngày mà có dám gọi ai mô. huề nhé. chúc anh sức khỏe và sáng tác đều và hay".

Viết bởi matnauchandai @ 00:19 2008-07-27.
...........................................
Cảm ơn về sự quay lại của MNCD nhé! Ừ thế thì huề vậy! Quả thực hôm xuống Nha Trang cũng vội vội vàng vàng nên không gặp được MNCD. Với lại cái điện thoại của mình hôm đó nó trục trà trục trặc đến khó hiểu nên mới thế! MNCD thông cảm và đồng ý "huề" là vui rồi!
Chúc vui và viết nhiều!

Khắc Dũng

Gửi bạn Hatcafe

MƯA MỀ
(tiếp theo)

Mưa trên cao vẫn thế! Mưa như từ trong cổ tích cao xanh lăn qua ánh mặt trời để rụng xuống đời những li ti tơ trời làm ấm lại những con tim băng giá. Mưa tơ trời giăng qua đời nhau những sợi hồng cho thiên thu mùa vàng yêu đương trong nhau. Cánh đồng yêu đương trong nhau từng cháy khát cơn mưa ái tình đã được ru nôi êm êm bằng những hạt tơ trời cổ tích cao xanh cho mãi mãi lung linh giọt nồng pha lê tình ái.
Mưa trên cao như thế đấy: Thật mềm và hạt rơi không vội vã!

Nỗi nhớ vẫn ắp đầy! Và vì thế mưa mềm trên cao theo chân người về bên kia sông vắng...
Bên kia sông những phiền muộn của giọt sầu làm cho ngày như dài thêm bên song thưa có ánh nhìn khắc khoải nhớ mong làm thăm thẳm trời chiều. Bên song thưa ai ngóng ai đến mưa lòng ắp đầy con sông dài khiến chòng chành con thuyền côi ngược dòng tìm về non xanh . Ai ngóng trông ai cho đêm trường thẳm vợi buông mưa qua đời người làm nhàu úa màu trăng loang trên gối mềm.

Người về bên kia sông và mang theo mang theo sắc hồng của hoàng hôn trên cao. Người về bên kia sông với hat sương mong manh màu pha lê và cả êm êm bờ non tơ cỏ mịn gối chăn... Và người về với canh cánh nỗi lòng về cơn mưa chiều trên cao thật mềm.
Và người có hay rằng và kìa cơn mưa trên cao thật mềm cùng về bên kia sông. Mưa đan tơ lòng cho trời chiều nơi người làm nôi ru êm giấc mơ chiều ngọt ngào tiếng sáo diều. Mưa giọt mềm êm êm trên bờ mi khép hờ trong khắc khoải đợi chờ. Mưa tơ trời giăng qua đời nhau như sợi hồng đan lòng trong lòng.
Mưa bước ra từ cổ tích!
Mưa bước ra từ định mệnh!
Và vì thế mưa trên cao của riêng riêng nỗi niềm nhau là mưa mềm!
Và vì thế mưa trên cao là tơ đan của cao xanh kết lòng trong lòng cho ta về thiên thu!
Và mưa mềm về cùng bên kia sông là hiện thân của một tình yêu cũng được bước ra từ cổ tích để đánh đổ những khái niệm thuộc về thời gian và cả không gian!

(Hatcafe ơi! Chắc chắn vài dòng tản mạn trên không hể xứng với bài thơ "Em về..." của Hạt! Nhưng mong Hạt vui vì đó là tấm lòng của tôi! Chúc vui Hạt nhé!)

Khắc Dũng

Gửi Hatcafe

Hatcafe:
"...Em về...
xa nghìn trùng lòng chùng...
mong mang theo ai cùng!"

HCF 23.07.08

Viết bởi Hatcafe @ 12:17 2008-07-27.
....................................
Hatcafe quý mến! Bài thơ mà theo Hạt là "họa đôi câu vụng" quả đã khiến cho bài thơ của tôi trong entry này trở nên chao đảo đấy Hạt ạ! "Em về..." của Hạt thật xuất sắc! Theo tôi nếu Hạt phát triển "Em về..." thành một entry bên nhà Hạt thì chắc chắn sức lan tỏa của nó lớn hơn nhiều so với một comment trong nhà tôi đấy! Đọc xong "Em về..." của Hạt tôi quả thực là không dám tiếp tục họa thêm đâu! Và để đáp lại tấm lòng của Hạt dành cho tôi trong entry này tôi xin tặng vài dòng có tính chất tản mạn sau Hạt nhé!

MƯA MỀM

Vẫn là buổi chiều với cơn mưa thật nhẹ như chiều hôm qua. Bên trong khung cửa vẫn du dương điệu nhạc lòng. Mưa nơi này mềm như nhung và hạt rơi không vội vã. Chiều trên cao vẫn thế vẫn với cơn mưa mềm rơi dịu dàng vào xa xanh nhưng chiều này ôi sao mà trống vắng...

Chỉ có nỗi nhớ là ắp đầy! Nỗi nhớ chiều trên cao mưa rơi không vội vã...
Trên cao hàng thông tĩnh phắc như thế từ trăm năm nay; và chiều qua vẫn thế: Tạc vào không gian chiều sự trầm mặc của đời thông chứng nhân của tình yêu. Bờ cỏ mịn non tơ bên triền xanh vô tư dâng tặng cho ta nhung mềm chăn chiếu để tình yêu tìm nơi trú ngụ. Và gió gió nơi này như lời thủ thỉ của những đôi nhân tình khi ánh mắt quyện trong ánh mắt bóng hình nhau cho con tim yêu thương mãi được sưởi nồng...

(Còn nữa)