Tác giả - tác phẩm: KHỔNG VĨNH NGUYÊN - HỒN NHIÊN NHƯ CÂY CỎ

KHỔNG VĨNH NGUYÊN – HỒN NHIÊN NHƯ CÂY CỎ


 

 Khổng Vĩnh Nguyên có nhiều biệt danh và cũng lắm hỗn danh nhưng nhiều người vẫn thích gọi anh là nhà thơ “xứ cát” – huyện Phù Cát tỉnh Bình Định là quê hương của anh. Bởi mấy chục năm làm thơ câu chữ của Khổng Vĩnh Nguyên cứ đăm đắm một vùng cát trắng cứ mệt nhoài cả động cát vàng. Và vì thế mà thơ anh cứ hồn nhiên như lau lách cỏ cây.



Nhà thơ Khổng Vĩnh Nguyên (thứ nhất phải sang) tại nhà tác giả cùng các bạn thơ.


          Hôm rồi từ xứ cát quê hương nhà thơ họ Khổng đã làm một chuyến lang bạt dọc tuyến Nam Trung Bộ Nam Bộ rồi Tây Nguyên. Và trên chặng đường “vô định” ấy Khổng đã dừng chân ở Đà Lạt – nơi có một người phụ nữ mấy chục năm về trước vì thơ mà theo anh xuôi đến vùng cát trắng (Phù Cát Bình Định) và cũng tại thơ mà rời bỏ nơi tình nguyện đến làm cho Khổng Vĩnh Nguyên phải thốt lên: “Thương em nhón gót nhìn qua núi/Em đến em đi rất một mình”.
          Tuy với cảnh gà trống nuôi con – “Con nằm ngủ trên ngực cha/Ngân nga tiếng hát mưa sa ngoài vườn/Trẻ nào khóc lặng tà dương/Lòng cha thăm thẳm nhớ thương vời vời” (Ru con) – nhưng “Nếu chọn một thi sĩ ở Bình Định cả đời quên thân vì mỗi một sự thơ coi thơ là trên hết thảy mọi giá trị trên đời chắc chắn cái tên Khổng Vĩnh Nguyên không khó tìm sự đồng thuận ở xứ sở này” (Nguyễn Thanh Mừng – Chủ tịch Hội VHNT Bình Định).
          Với Khổng Vĩnh Nguyên điều dễ nhận thấy trong thơ anh đó là những câu đau đáu nỗi lòng với quê hương xứ sở: “Điên từ bụng mẹ điên ra/Ta về sụp lạy núi Bà quặn đau/Quê nhà không đất chôn nhau/Ta về tắm giữa hương cau trắng ngần” (Sụp lạy núi Bà) (núi Bà là tên một ngọn núi khá nổi tiếng ở Phù Cát). Hoặc nữa: “Trăng sáng ta chờ trên núi Nghé/Nghe chim kêu hồn quê mẹ núi Bà/Muôn trùng mây trắng đùn phương bắc/Vằng vặc trăng soi nỗi nhớ nhà” (Trăng sáng); và “Nhớ những chuyến về quê đói lả/Bãi cát dài mình ta run qua/Bước một bước lại lùi nửa bước/Nghe hồn thơ réo gọi mảnh trăng tà/Gió nam thổi qua lòng ta vi vút/Cát cuồng bay ngóng bạn phía chân đèo…” (Những chuyến về quê).
          Dừng chân ở nơi có nhiều duyên nợ nơi mà từ vùng cát trắng phải thốt lên “Một hôm mơ thấy em về/Đi vào ngõ nhỏ dãi dề mưa bay/Tôi như lạc mất chân tay/Lòng rơi hố thẳm ngồi ngay ngắn nhìn” (Mơ thấy em về) là Đà Lạt nhà thơ Khổng Vĩnh Nguyên đã đọc: “Một đời em nhớ sương rơi/Anh xa Đà Lạt nhận trời bão giông/Ừ thôi trí tuệ phiêu bồng/Bay lên bảy sắc cầu vồng gặp nhau” (Em nhớ sương rơi). Chưa hết bốn câu anh viết về Đà Lạt đọc lên cứ dâng dâng niềm thương cảm: “Bạch đàn lạc giữa rừng thông/Con tôi tìm mẹ đứng trông đồi Cù/Một vùng thâm cảm sương mù/Để tôi lặn lội ao tù tìm nhau” (Bạch đàn lạc giữa rừng thông). Những ngày dừng chân ở Đà Lạt Khổng Vĩnh Nguyên gần như ngập chìm trong men nhưng lòng thì cứ chực chờ thức dậy những ngày xưa xa lắc vì: “Xa và nhớ nhớ và xa em quá/Rượu tràn ly quậy phá lòng sầu/Có giọt sương nào nghe ngàn thông hát/Ai nhặt tàn hoa dưới thác bạc đầu…” (Ai nhặt tàn hoa). Xuôi xuống Đại Lào (Bảo Lộc) anh viết: “Ai bắp không ai bắp không/Tiếng rao trăng vỡ rừng thông Đại Lào/Lang thang tóc bạc thuở nào/Bỗng nghe xanh lại tiếng rao cuối đường”.
          Cả cuộc đời Khổng Vĩnh Nguyên gắn liền với những chuyến đi và gắn liền với những câu sáu – tám. Ra Hà Nội nhà thơ xứ cát họ Khổng chấm phá nét thu nơi này bằng mấy câu: “Anh ngồi nhặt lá bồ đề/Nhặt bao đau khổ đưa về vi vu/Bây giờ Hà Nội chớm thu/Gió heo may thổi sương mù vàng rây/Em đi về phía hồ Tây/Dáng sâm cầm nhỏ gọi mây về nguồn…”. Lên Bạch Mã (Huế) bài thơ của anh như một kiểu chơi chữ: “Con đường bụi đỏ mù bay/Để con bạch mã kéo ngày phù vân/Máu theo nhịp vó phong trần/Mắt che hàm trói bất thần hí vang/Nhịp cầu lịch sử gãy ngang/Ngựa phi hực ánh trăng vàng bể dâu/Em không thấy ngọn tình sầu/Ngựa phi về với rừng sâu bạt ngàn”.
          Với những chuyến đi nhà thơ xứ cát họ Khổng tự nhận rằng “Ta lang thang trên đường thiên lý/Hồn làm xe ngựa hí ngàn năm/Lênh đênh mây trắng về thăm/Đất đai không một chỗ nằm riêng ta”. Và với bản thân mình Khổng Vĩnh Nguyên viết như một tuyên ngôn: “Ta phấn đấu trở thành người vô dụng/Em ơi tài hoa hóa kiếp bụi đường/Khi buồn ta vịn vào men rượu/Thơ dìu đi lang thang…” (Kiếp bụi đường). Khổng Vĩnh Nguyên và thơ Khổng Vĩnh Nguyên cứ hồn nhiên như cây cỏ như lau lách vậy thôi!

          (Bài đăng trên báo Lâm Đồng số đặc biệt ra ngày 30.4.2008)


 

Thanh Hoàng

Gởi anh Khắc Dũng
Thanh Hoàng thỉnh thoảng có vào nhâm nhi các tác phẩm văn và các ca khúc của anh qua anh NT biết thêm là anh rất chì đấy. Chúc anh có nhiều nghị lực để tiếp tục ung dung trên đường đời nhé.

hkzanh

gửi anh Khắc Dũng

một bài giới thiệu thơ vừa đủ độ chấm phá anh Khắc Dũng ạ!
anh khoẻ rồi chứ? chắc là thế rồi hồi sáng bay sang tận Minsk thăm em luôn mà.
chúc anh vui.
HCD

Hatcafe

Gửi anh Khắc Dũng!

Nghe anh nói về chuyến viếng thăm của người bạn thơ Khổng Vĩnh Nguyên từ lâu nhưng nay mới được đọc bài giới thiệu của anh. Qua bài viết của anh Hạt hiểu thêm nhiều điều về một nhà thơ có nhiều... tiếng! hì hì... Nhưng Hạt nghĩ nếu được thì nên chăng anh giới thiệu thêm trọn vẹn một vài bài thơ của KVN để bạn đọc cùng thưởng thức? Thì cũng chỉ là nghĩ thế thôi anh há!

P.S. Anh chỉnh size của các tấm hình lại cho vừa với khung trang đi anh nhé!

Anh gầy đi nhiều và xanh xao lắm! Anh thương cái sức khỏe của mình một tí nào!

PDT

Gửi em KD

À KD ơi! Mải nói chuyện thơ chị quên hỏi em đã khỏe hẳn chưa? Có còn đau nhiều lhông? Cố gắng nhé!

PDT

Gửi em KD

Khổng Vĩnh Nguyên một nhà thơ "thứ thiệt" khá quen thuộc với những người yêu thơ.
KD đã khắc họa chân dung thơ của "nhà thơ xứ cát" thật tuyệt vời. Những câu thơ trích thật ấn tượng. Chị rất thích cụm từ "rất một mình" trong cặp sáu tám: "Thương em nhón gót nhìn qua núi/Em đến em đi rất một mình”.
Cám ơn em đã cho bạn đọc yêu thơ KVN biết thêm về KVN- Thơ và thân phận!

nguyentrongtao

Khắc Dũng

Bài KD viết về Khổng Vĩnh Nguyên rất "thần" vâng thần bút. Có thể nói là KD đã nắm được quả tim "run rẩy ngang tàng" của họ Khổng.
Tôi đọc thơ KVN đã lâu thấy một cá tính thơ rất mạnh rất rõ. Và cũng đã từng chọn đăng thơ họ Khổng. Thanh Thảo cũng đánh giá cao thơ KVN. Nhưng những người thơ như KVN lại phải chịu khá nhiều thiệt thòi trong đời. Chỉ những chuyến lang bạt kỳ hồ mới trả họ lại với cuộc đời rộng lớn.