Tản văn: LẶNG LẼ PHƯỢNG TÍM

Những ngày cuối năm thành phố hoa vốn yên ả Đà Lạt bỗng dưng nhộn nhạo hẳn lên với cơ man là âm thanh và rỡ ràng với muôn hồng ngàn tía chen đua bởi hội hoa lần đầu tiên được tổ chức tại đây. Đi đâu cũng thấy hoa. Hoa ngập tràn lối phố. Hoa dồn ứ trên ban công khách sạn. Hoa lấn cả lối đi… Cũng phải thôi người ta phải làm thế bởi cuối cùng thì họ cũng nhận ra rằng cần phải tri ân đất trời đã yêu quý ban tặng cho xứ sở sương mù ngàn thông một sản vật không thể thiếu cho cuộc đời này là hoa.

 

Trong những ngày hội hoa gian hàng trưng bày hoa được mọc lên ngay trong khuôn viên Công viên hoa Đà Lạt là điểm đến của rất nhiều người. Tại đây hàng trăm loài hoa thi nhau khoe sắc tỏa hương. Từ mờ sáng đến tối mịt những lan hồng cúc thọ… ở đó tha hồ mà đếm đếm đo đo dấu chân người qua lại. Ngay cả những bông hoa dại ngày thường bị vứt chỏng chơ bên vệ đường giờ cũng trở nên điệu đàng hơn trước cái nhìn của thiên hạ bởi chúng biết rõ ràng rằng trong những ngày này tất cả các loài hoa thực sự bước vào vị thế độc tôn trong sự ngưỡng vọng của chính con người. Vâng cũng phải thôi chúng phải như thế bởi cuối cùng thì chúng cũng được chính con người tôn vinh.

Bên góc đường Nguyễn Thị Minh Khai lối đi vào chợ lặng lẽ một cây phượng tím đang bung nụ trong chiều đông. Ở Đà Lạt nhắc đến cây phượng tím ấy tôi lại nhớ về một con người: Cụ Lương Văn Sáu – “tác giả” của cây phượng tím Đà Lạt. Chuyện làm tôi nhớ lại lần đầu tiên tìm đến nhà ông để viết một bài báo về cây phượng tím duy nhất của thành phố hoa Đà Lạt mà ông là người mang nó về từ nước ngoài. Trước hết phải nói rằng tôi không phải là người đầu tiên phát hiện ra đề tài “độc” này cho một bài báo. Mà trước đó nghe loáng thoáng qua làn sóng phát thanh tôi nhận ra đây là một đề tài khá hay nên sau đó tôi đã đi tìm nhân vật trong bài báo phát thanh để viết lại một bài báo in khác. Con đường Bùi Thị Xuân ở Đà Lạt quả là một mê hồn trận về số nhà nên mất cả buổi trời tôi mới gõ đúng cửa ngôi nhà cần tìm. Bất ngờ ập đến: Chủ nhân cây phượng tím duy nhất của Đà Lạt – cụ Lương Văn Sáu – không thể nói chuyện như một người bình thường mà phải bút đàm với tôi. Hỏi đến cây phượng tím ông say sưa “nói” đến hết tờ giấy này sang tờ giấy nọ. Tôi tỏ ra sốt ruột nên cố “lái” kiểu nói của ông sang cách nói của người câm bẩm sinh. Cuối cùng bài báo của tôi cũng đã ra đời và được đăng trên một tờ báo nọ. Hồi ấy báo chí cũng bắt đầu mở cửa nên tác phẩm của tôi viết về cây phượng tím và chủ nhân có kiểu bút đàm khá đặc biệt đã làm cho nhiều đồng nghiệp lưu ý và cũng “nhảy” vào viết nhiều rất nhiều những bài báo khác. Thậm chí sau này có không ít nhà thơ đã làm thơ về cây phượng tím. Và nhờ cánh báo chí phượng tím (mà trước hết là cây phượng tím của cụ Sáu) bỗng trở thành một trong những biểu tượng về hoa của xứ hoa Đà Lạt.

Và rồi cuộc cách mạng về giống hoa những năm gần đây đã làm cho xứ sở hoa Đà Lạt càng trở nên nổi tiếng bởi những giống hoa mới muôn tía ngàn hồng. Đi dọc thời gian và không gian Festival hoa Đà Lạt tôi cố tình tìm một cành phượng tím trong những gian hàng hoa và cả trong những câu chữ từ những bài phát biểu ngợi ca hoa và con người xứ hoa. Nhưng tịnh… Mệt nhoài sau một ngày chân không bén đất bởi những thông tin về hoa tôi lại tìm về góc đường Nguyễn Thị Minh Khai chọn trong quán cà phê một góc khuất để ngồi ngắm ra ngoài đường nơi có cây phượng tím lặng lẽ. Đã cuối tháng mười hai sắp sang xuân rồi. “Ừ thì thôi vậy! Phượng tím cứ thế lặng lẽ có khi lại hay hơn đấy!” – tôi gần như thốt lên thành lời.

Nguyễn Xuân Phước

Kính Bác Khắc Dũng

Nghe cái vụ "phượng tím" này nhảy vô chào Bác Khắc Dũng vì lâu rồi em... lười quá có vào nhà Bác nhưng chỉ uống trà là đi vẫn biết bác viết khỏe là mừng rồi.

khắc dũng

gửi Võ Kim Ngân

VKN:
Thưởng hoa mà chen chúc nhau thì quả là chán Ngân ạ! Vào những ngày festival hoa hoặc lễ hội hoa trước đây KD thường phải quá vất vả chen lấn trong dòng người để thông tin cho các báo. Và sau mỗi lần mail bài đi KD một mình ghé lại một quán cà phê trên khu Hòa Bình vừa nhâm nhi cà phê nghe nhạc và vừa ngắm cây phượng tím. Như thế thú vị hơn nhiều!
Festival hoa thường được tổ chức vào trung tuần tháng 12 cứ hai năm tổ chức một lần. Bởi vậy những ngày "có thể tản bộ không tấp nập người ngắm những bông hoa mình thích ngắm và nhìn thấy cây Phượng Tím" có thể nói là những ngày còn lại trong năm.
Vui Ngân nhé!

VKN

Gửi Khắc Dũng

Festival thì Ngân không lên đâu. Ngân không thích phải chen chúc để thưởng hoa. Ngân muốn lên Đà Lạt khi mà có thể tản bộ không tấp nập người ngắm những bông hoa mình thích ngắm và nhìn thấy cây Phượng Tím thân thương mà Khắc Dũng nhắc đến thôi. Lên Đà Lạt có KD là an tâm rồi !

khắc dũng

gửi Mồ Thuỵ Mỹ Hạnh

HTMH;
Phượng tím không "ầm ào" nên không gây được sự chú ý để "nhà thơ xứ nước mắt" để ý đến nó đấy. Mãi muôn đời lặng lẽ là phượng tím mà!
Hôm Đại hội KD "chán" quá nên lên Bệnh viện nằm cho ...vui (dúng vào chiều cuối cùng KD phải nhập viện) nên không gặp chị Hạnh được. Từ hôm đó đến nay mà chưa đi Đà Lạt là hơi bị lâu và bị... mất quyền lợi đấy!
Hôm nào lên ới KD nhé!

HTMH

"xem" cây phượng tím của KD mới biết mình chẳng hiểu về Phương tím bao nhiêu vậy mà "nó" ở đầy trong thơ của mình?cũng thấy tội nghiệp mình nữa vì lần nào đến ĐL cũng vội vội vàng vàng từ hôm Đại hội IV Hội VHNT mình chưa lên lại ĐL mà có lên cũng vôi vội vàng vàng
hic !

khắc dũng

thucnhi:
Đúng rồi đấy Thục Nhi ơi! Trên lối đi vào gặp cây phượng tím trước khi đến sân golf khoảng 100m.
Tối qua viết cho Thục Nhi vài dòng rồi chú đi ngủ. Bây giờ là 6 giờ 25 phút bên này. Sáng nay thứ bảy (ngày nghỉ) nhưng chú có công việc nên phải đi sớm. Chúc cháu vui!

Thục Nhi

Vậy là ở đâu đó gần khách sạn Golf 3 hả chú? Nghe chú kể cháu nôn nóng quá. Bên cháu là đầu ngày và sáng nay có mưa sụt sùi chú ơi chú thức khuya nhỉ?

khắc dũng

gửi Thục Nhi

Thục Nhi:
Thục Nhi đã hình dung ra cầu Ông Đạo. Từ cầu Ông Đạo đi về phía chợ chứ không phải đi vòng theo bờ hồ Xuân Hương cũng không phải đi lên dốc để đến khu Hòa Bình thì ở giữa đó là lối vào chợ. Cháu hình dung tiếp nhé: Đi theo lối đó qua một bùng binh (trước đây có tượng đài con chim bồ câu) khoảng hơn trăm mét trước khi vào chợ (phía bên dưới chứ không phải phía trên lầu) bên lề phải là cây phượng tím. Lúc chiều chú đi ngang qua đó cây phượng tím chỉ mới đơm nụ. Chụp ảnh có thể không đẹp. Chú sẽ tìm lại vài bức ảnh cũ để post lên.
Giá có được tấm ảnh Thục Nhi dưới gốc cây phượng tím trong một ngày tới đây thì hay biết nhường nào.
Thục Nhi ơi khi nào cháu về Việt Nam và Đà Lạt? Ừ nhỉ lúc này ở chỗ cháu là mấy giờ rồi? Bên này đang là o giờ 20 phút ngày 1.12. Chú vừa viết xong một bài báo.
Chúc Thục Nhi vui!

Thục Nhi

Chú ơi Thục Nhi ngồi mường tượng lại cầu ông Đạo và con đường vào chợ như chú nói vậy là cây đó ngay bên bờ hồ hả chú phía bên này hay bên kia cầu? Cháu có nhớ loáng thoáng rồi. Chú đừng vất vả chụp hình nếu không tiện. Mong một dịp gần đây Thục Nhi sẽ đứng dưới cây phượng tím chụp hình khoe chú nhé.
Chúc chú khỏe.

khắc dũng

gửi Võ Kim Ngân

VKN:
Chỉ một chút chạnh lòng thôi chứ không thương xót đâu Kim Ngân ơi. Nó lặng lẽ mới là phượng tím chứ!
Lâu quá mới được tâm sự với Ngân đấy! Khiếp vắng chi mà dài rứa hè?
Hôm nào lên Đà Lạt ấy à cho Ngân "Ăn với phượng tím ngủ với phượng tím làm với phượng tím" (theo kiểu "3 cùng") cho ... ngấy thì thôi! Dịp Festival hoa Đà Lạt này có ý định lên không đấy?