Truyện dài: ĐẠI NGÀN ĐỘ LƯỢNG (kỳ XIII)

ĐẠI NGÀN ĐỘ LƯỢNG
Truyện dài: Võ Khắc Dũng
(kỳ XIII)

  "... Dòng nước đục ngầu cuốn phăng đi mọi thứ mà nó bắt gặp trên đường. Giữa những cheo leo vách đá dựng đứng con nước hung hãn va đập tung bọt như trời trút cơn giận dữ xuống rừng già. Nhưng dẫu sao thì nó vẫn về xuôi. Còn đằng này K Zưk và đoàn người lại "đi ngược". Không chỉ đi ngược hướng rừng mà còn đi ngược cả cái bụng nghĩ suy của dân làng Ben nữa. K Zưk biết thế nhưng... thôi đành nhắm mắt làm liều một phen vậy!...".


Ảnh: Internet

       
(tiếp theo)

...

Chuyến đi bí mật của nhóm thanh niên thuộc thành phần "đặc biệt" của làng Ben do K Zưk dẫn đầu gồm chín người kể cả Lâm Thẩm. K Zưk được bầu làm trưởng nhóm dưới sự hướng dẫn "bày mưu" của người Kinh tên là Lâm Thẩm. Họ khởi hành từ lúc ông mặt trời còn chưa thức giấc. K Zưk không quên gùi theo một chóe rượu nhỏ và một con gà trống vừa mới bước sang tuổi thanh niên nhưng chưa biết mùi giống mái. Họ đi theo "kế hoạch riêng". Dân làng Ben không biết họ đi đâu không biết họ làm gì.

Trời vẫn còn tối đen như mực. Đoàn người âm thầm kín đến mức từng hơi thở cũng phải nén chặt trong lồng ngực. Bước chân của họ nhẹ đến mức không làm vướng víu cọng cỏ trên đường. Rừng lặng lắm. Rừng cũng tối đen. Rời làng chẳng mấy chốc là đoàn người bí hiểm ấy chìm ngay vào bóng đen của rừng bóng đen của đêm. Bóng đen nuốt chửng lấy họ. Trong đầu K Zưk nghĩ nhiều thứ lắm! Và bỗng anh lo sợ! Nhưng cái nghèo khó đã làm cho cái đầu của K Zưk mụ mị chẳng còn biết phân biệt đâu là đúng đâu là sai. K Zưk nghèo thì rõ rồi. Nhưng ngay từ hồi còn nhỏ xíu K Zưk đã được bạp me dạy rằng bước chân lên rừng không được làm kinh động rừng thiêng. Bởi dân làng Ben này cả cộng đồng dân tộc Mạ này luôn ân nghĩa với rừng. Rừng nuôi thằng K Zưk đỏ hỏn lớn dần trong tình yêu thương của dân làng Ben của cộng đồng dân tộc Mạ ở Nam Tây Nguyên. Cái nghĩa với rừng ấy phải luôn khắc ghi trong cái đầu. Cái nghĩa cái ân đó phải được hiện ra trong đường bay của mũi tên tìm con thú để lấy cái thịt hiện ra trong nhát xà gạt tìm cái cây rừng để dựng nhà. Nó cũng được thể hiện qua bước chân của người làng Ben khi đặt lên những tảng đá to một cách cẩn trọng. Nhưng lúc này đây khi bị người Kinh tên là Lâm Thẩm ấy nói ngon nói ngọt tuy trong lòng K Zưk cũng đắn đo lắm lắm nhưng cứ phải nhắm mắt đưa chân bởi anh biết cái nghèo sẽ còn đeo đẳng đến là bền lâu nếu như không có một phép tiên nào đó làm thay đổi đời anh.

Mà biết đâu chuyến đi này là một phép tiên thì sao? Cuộc đời anh sẽ được thay đổi. Không chỉ riêng anh biết đâu mọi người trong đoàn người hôm nay cũng sẽ được thay đổi. Hơn thế biết đâu chừng nhờ chuyến đi này mà cả làng Ben cũng sẽ được thay đổi? K Zưk nghĩ thế như để tự an ủi mình. K Zưk đi nhẹ bước chân đến không làm vướng cọng cỏ trên đường. Nhưng anh biết những cọng cỏ ấy có cái đau riêng bởi chính bước chân của anh. Bước chân ấy cứ như lén lút làm chuyện vong ân bội nghĩa với rừng. K Zưk nghe nhói nơi lồng ngực. Nhưng anh thở hắt ra rồi tiếp tục đi tiếp tục bước. K Zưk như kẻ nhắm mắt đưa chân cho ma đưa lối quỷ dẫn đường. Cả đoàn người không ai nói với ai lời nào. Trong đầu ai cũng nghĩ đến cái điều bất nhân bất nghĩa với rừng nhưng lòng tham của họ đã chiến thắng. "Mặc! Chỉ một lần này thôi! Chỉ một lần này thôi!" - trong đầu mọi người hiện hữu nghĩ suy này.

Sau vài tiếng đồng hồ mồ hôi ướt đầm lưng. Mặt trời thức dậy ghé mắt qua đỉnh núi thiêng nhìn đoàn người lầm lũi những bước chân đen. Mặt trời sáng nay sao mà khác thường. Mới tinh mơ nhưng khuôn mặt mặt trời cứ như bị ướt đẫm bởi mồ hôi. Mới chỉ là những tia nắng đầu ngày nhưng đã chói gắt và rát bỏng. Ông mặt trời cũng như đang tự hỏi rằng những đứa con trai của làng Ben ấy đang nghĩ gì có phân biệt đâu là chuyện đúng và đâu là chuyện sai hay không mà lại có những bước chân vội vàng lặng lẽ như con cáo con chồn lủi lẩn trong rừng sâu thế này? Những hạt sương buổi sớm trên tán lá bỗng biến thành những dấu hỏi tròn vo bủa vây tứ phía. Gió rừng sáng nay thổi cũng không giống như mọi khi: Nó vờn quanh rồi chúi cắm xuống lòng đất sâu như con chim rừng bị thương ở đôi cánh.

Buổi trưa ập xuống thật nhanh. Đoàn người đi tìm vàng ngồi nghỉ bên một tảng đá to ẩm mốc và rong rêu. Nắng đổ lửa trên đầu. Bầu trời sáng rực nhưng cứ sà xuống thấp như có ai đặt cả tảng đá trời lên trên. Nó như báo hiệu một cơn mưa rừng kèm theo lũ quét. Ai cũng vội vàng ăn cơm để còn băng về phía đỉnh núi cao tránh mưa và tránh lũ.

K Zưk tỏ ra có kinh nghiệm:

- Gió rát mặt thế này nắng cháy gắt thế này trời sáng nhưng nặng trĩu thế này chắn chắn là có mưa to và kèm lũ nguồn. Vì vậy anh em chúng ta tranh thủ đi nhanh về hướng núi cao để đề phòng lũ quét!

Người Kinh tên Lâm Thẩm lo lắng:

- Trên ngọn núi cao ấy liệu có chỗ nào ẩn nấp an toàn không K Zưk ơi?

- Con dế rừng còn biết nấp nơi kẽ đá con chim rừng còn biết nương nơi hốc cây mà! Người làng Ben mình có nhiều cái kinh nghiệm khi gặp mưa rừng lũ nguồn rồi! Không sao đâu! Cứ lên đó rồi tính!

- Vậy thì chúng ta nhanh chóng lên đường thôi! - Lâm Thẩm nói thật khẽ nhưng như là một mệnh lệnh của người phụ trách đoàn.

Những bọc cơm ăn dở cho vội vào gùi. Những chiếc xà gạt được đặt lên vai. Đoàn người nhanh chóng rời khỏi tảng đá hướng về phía ngọn núi cao nhất trong vùng. Mây đen đã kéo đến. Mưa xối xả. Mưa như cả cái bầu trời rộng lớn này bị dồn nén lâu ngày nên nước từ trời cao trút xuống đến tối tăm mặt mày. Chẳng mấy chốc gió nổi lên. Gió giật tứ phía. Đám cây rừng nghiêng rạp theo chiều gió. Gió quật tả tơi những vòm lá. Mưa chéo ngang tạt dọc đến không còn biết đâu là hướng rơi. Mưa và gió làm thành cơn bão trời giữa rừng già. Tầm nhìn đã bị cơn bão trời chắn lại. Nhưng theo kinh nghiệm đi rừng K Zưk vẫn đưa được đoàn người đến nơi ngọn núi cao nhất trong vùng. Chưa phải là ngọn núi chạm trời nhưng từ đây có thể nghe rõ nhìn rõ đất đá cây cối bùn đất... cuộn chảy theo con nước giữa hai triền núi phía dưới. Dòng nước đục ngầu cuốn phăng đi mọi thứ mà nó bắt gặp trên đường. Giữa những cheo leo vách đá dựng đứng con nước hung hãn va đập tung bọt như trời trút cơn giận dữ xuống rừng già. Nhưng dẫu sao thì nó vẫn về xuôi. Còn đằng này K Zưk và đoàn người lại "đi ngược". Không chỉ đi ngược hướng rừng mà còn đi ngược cả cái bụng nghĩ suy của dân làng Ben nữa. K Zưk biết thế nhưng... thôi đành nhắm mắt làm liều một phen vậy!

Cơn mưa rừng kèm với lũ nguồn đi qua nhanh chóng. Mặt trời lại rực trên đầu. Mặt trời soi rõ những gương mặt hốc hác và có chút gì đó thể hiện sự thiếu lương thiện của mọi người trong đoàn. K Zưk nhìn thấu điều ấy trên khuôn mặt người Kinh tên là Lâm Thẩm kia. Nắng lên nhưng cái lạnh vì nước mưa ngấm vào da thịt khiến mọi người run cầm cập. Họ còn run không chỉ vì lạnh do nước mưa ngấm mà còn do những cái bụng nghĩ trái cái điều mà ông cha làng Ben đã dạy trái cái điều mà già làng K Dứt đã dạy. Nhưng thôi lỡ rồi! "Chỉ một lần này thôi mà! Chỉ một lần duy nhất những con sóc rừng già sa sẩy bước chân thôi mà! Ơn Yàng hãy tha thứ cho sự lựa chọn sai lầm này của đám con trai mới lớn của dân làng Ben!" - K Zưk lúng búng trong cổ họng.

(còn nữa)



Ảnh: Internet

Khắc Dũng

Gửi Hatcafe

Hatcafe:
"Kính anh Khắc Dũng!

Mấy entry rồi Hạt không viết cho anh Khắc Dũng được. Công việc đang đổ dồn lên vai mệt quá anh ạ! Không viết comment nhưng Hạt vẫn theo dõi truyện dài này của anh đều lắm. Kỳ vừa rồi ngắn quá cảm nhận rất...hụt hẫng! Em cũng có ý đợi phần tiếp theo rồi viết luôn đây.
Nói chung là mọi chuyện càng ngày càng "rừng già" hả anh? Có nghĩa là càng lúc càng... chằng chịt ấy mà. Phần này anh miêu tả mâu thuẫn nội tâm của nhân vật K Zứt sâu hơn rõ nét hơn. Khi xây dựng nhân vật này tác giả có vẻ khá "thiên vị" thì phải? Cái nhân hậu của tác giả hình như bị... chảy theo ngòi bút hơi nhiều há!
Anh có cái tài lấy những hình ảnh thiên nhiên để làm nền cho sự kiện rất nhuyễn. Thiên nhiên qua ngòi bút của anh có hẳn tiếng nói riêng cũng như những hỉ nộ ái ố rất sống động! Cả nắng cả sương cả gió... đều thể hiện "thái độ" của mình rất rõ đối với việc làm của những con người kia. Hạt đặc biệt thích đoạn anh viết về cơn gió "vờn quanh rồi chúi cắm xuống lòng đất sâu như con chim rừng bị thương ở đôi cánh". Chừng nào Hạt mới viết được thế nhỉ? Chắc phải tiếp tục nhờ anh thầy dìu dắt thôi!
Lại chờ kỳ kế tiếp anh nhé! Chúc anh khỏe và viết đều!
Bình an!".
Viết bởi Hatcafe @ 20:38 2009-10-10
....................................
Hatcafe quý mến! Nhìn đồng hồ riêng đã 2.31 giờ là giờ mà theo như nhiều người là không nên thức thế anh lại thức và vào đây để comment với Hạt. Đúng hơn là anh giật mình thức dậy sau khi vừa chợp mắt một tẹo. Vậy thì cứ coi như là anh chưa ngủ đi hạt nhé!
Thức dậy và ngồi vào đây với tâm trạng bời bời ngổn ngang thế này thật khó mà nói điều gì đó cho ra đầu ra đũa về cảm nhận của Hatcafe mở đầu cho entry mới này của anh. Hãy thật thông cảm Hạt nhé! Vậy cũng có thể coi như anh còn nợ comment này của Hạt vậy em nghe!

Thanh Cao

Gửi anh Khắc Dũng

Cái tinh tế trong bút pháp thể hiện của anh có sức cuốn hút và làm cho người đọc thích thú!

muội muội

Gửi Khắc huynh kính mến!

Huynh kính Quý ơi! đúng như lời hứa hôm nay huynh sẽ cho đọc tiếp chuyện này muội muội cảm ơn huynh nhiều há! hình ảnh minh họa đẹp huynh cho phong chữ lớn hơn chút được thì tốt hơn huynh kính quý ạ đễ cho mấy bác đỡ phải đeo kính lão hihi
kỳ này đọc thích lắm huynh à "bắp me " là cha mẹ hả huynh?con "xà gạt" là gì? kỳ nay nhân vật " K Zưk" được huynh đi sâu vào nội tâm.đưới ngòi bút và sự miêu tả nhân vật tỉ mỉ đã toát lên được con người của núi rừng bạn đọc sẽ hiều một phần nào đó những con người dân tộc qua tac phẩm của huynh đấy huynh ạ.
Từ đầu truyện đến giờ muội muội cứ hâm mộ các anh chàng dân tộc này đó họ thật dũng mãnh nhưng người phụ nữ hông biết họ có dũng mãnh như vậy không huynh nhỉ ? hihi
Chúc huynh ngày cuối tuần thật vui hạnh phúc!
http://www.youtube.com/watch?v=i0pGmvkP_dA

daoxuanmai2002

Gửi: Khắc Dũng

@
Lâu lắm mới gặp Khắc Dũng bao giờ xuống VT chơi một chuyến đi nhé chưa gặp Dũng lần nào đấy

Hatcafe

Gửi anh Khắc Dũng

Kính anh Khắc Dũng!

Mấy entry rồi Hạt không viết cho anh Khắc Dũng được. Công việc đang đổ dồn lên vai mệt quá anh ạ! Không viết comment nhưng Hạt vẫn theo dõi truyện dài này của anh đều lắm. Kỳ vừa rồi ngắn quá cảm nhận rất...hụt hẫng! Em cũng có ý đợi phần tiếp theo rồi viết luôn đây.
Nói chung là mọi chuyện càng ngày càng "rừng già" hả anh? Có nghĩa là càng lúc càng... chằng chịt ấy mà. Phần này anh miêu tả mâu thuẫn nội tâm của nhân vật K Zứt sâu hơn rõ nét hơn. Khi xây dựng nhân vật này tác giả có vẻ khá "thiên vị" thì phải? Cái nhân hậu của tác giả hình như bị... chảy theo ngòi bút hơi nhiều há!
Anh có cái tài lấy những hình ảnh thiên nhiên để làm nền cho sự kiện rất nhuyễn. Thiên nhiên qua ngòi bút của anh có hẳn tiếng nói riêng cũng như những hỉ nộ ái ố rất sống động! Cả nắng cả sương cả gió... đều thể hiện "thái độ" của mình rất rõ đối với việc làm của những con người kia. Hạt đặc biệt thích đoạn anh viết về cơn gió "vờn quanh rồi chúi cắm xuống lòng đất sâu như con chim rừng bị thương ở đôi cánh". Chừng nào Hạt mới viết được thế nhỉ? Chắc phải tiếp tục nhờ anh thầy dìu dắt thôi!
Lại chờ kỳ kế tiếp anh nhé! Chúc anh khỏe và viết đều!
Bình an!