Truyện dài: ĐẠI NGÀN ĐỘ LƯỢNG (kỳ XIII)

ĐẠI NGÀN ĐỘ LƯỢNG
Truyện dài: Võ Khắc Dũng
(kỳ XIII)

  "... Dòng nước đục ngầu cuốn phăng đi mọi thứ mà nó bắt gặp trên đường. Giữa những cheo leo vách đá dựng đứng con nước hung hãn va đập tung bọt như trời trút cơn giận dữ xuống rừng già. Nhưng dẫu sao thì nó vẫn về xuôi. Còn đằng này K Zưk và đoàn người lại "đi ngược". Không chỉ đi ngược hướng rừng mà còn đi ngược cả cái bụng nghĩ suy của dân làng Ben nữa. K Zưk biết thế nhưng... thôi đành nhắm mắt làm liều một phen vậy!...".


Ảnh: Internet

       
(tiếp theo)

...

Chuyến đi bí mật của nhóm thanh niên thuộc thành phần "đặc biệt" của làng Ben do K Zưk dẫn đầu gồm chín người kể cả Lâm Thẩm. K Zưk được bầu làm trưởng nhóm dưới sự hướng dẫn "bày mưu" của người Kinh tên là Lâm Thẩm. Họ khởi hành từ lúc ông mặt trời còn chưa thức giấc. K Zưk không quên gùi theo một chóe rượu nhỏ và một con gà trống vừa mới bước sang tuổi thanh niên nhưng chưa biết mùi giống mái. Họ đi theo "kế hoạch riêng". Dân làng Ben không biết họ đi đâu không biết họ làm gì.

Trời vẫn còn tối đen như mực. Đoàn người âm thầm kín đến mức từng hơi thở cũng phải nén chặt trong lồng ngực. Bước chân của họ nhẹ đến mức không làm vướng víu cọng cỏ trên đường. Rừng lặng lắm. Rừng cũng tối đen. Rời làng chẳng mấy chốc là đoàn người bí hiểm ấy chìm ngay vào bóng đen của rừng bóng đen của đêm. Bóng đen nuốt chửng lấy họ. Trong đầu K Zưk nghĩ nhiều thứ lắm! Và bỗng anh lo sợ! Nhưng cái nghèo khó đã làm cho cái đầu của K Zưk mụ mị chẳng còn biết phân biệt đâu là đúng đâu là sai. K Zưk nghèo thì rõ rồi. Nhưng ngay từ hồi còn nhỏ xíu K Zưk đã được bạp me dạy rằng bước chân lên rừng không được làm kinh động rừng thiêng. Bởi dân làng Ben này cả cộng đồng dân tộc Mạ này luôn ân nghĩa với rừng. Rừng nuôi thằng K Zưk đỏ hỏn lớn dần trong tình yêu thương của dân làng Ben của cộng đồng dân tộc Mạ ở Nam Tây Nguyên. Cái nghĩa với rừng ấy phải luôn khắc ghi trong cái đầu. Cái nghĩa cái ân đó phải được hiện ra trong đường bay của mũi tên tìm con thú để lấy cái thịt hiện ra trong nhát xà gạt tìm cái cây rừng để dựng nhà. Nó cũng được thể hiện qua bước chân của người làng Ben khi đặt lên những tảng đá to một cách cẩn trọng. Nhưng lúc này đây khi bị người Kinh tên là Lâm Thẩm ấy nói ngon nói ngọt tuy trong lòng K Zưk cũng đắn đo lắm lắm nhưng cứ phải nhắm mắt đưa chân bởi anh biết cái nghèo sẽ còn đeo đẳng đến là bền lâu nếu như không có một phép tiên nào đó làm thay đổi đời anh.

Mà biết đâu chuyến đi này là một phép tiên thì sao? Cuộc đời anh sẽ được thay đổi. Không chỉ riêng anh biết đâu mọi người trong đoàn người hôm nay cũng sẽ được thay đổi. Hơn thế biết đâu chừng nhờ chuyến đi này mà cả làng Ben cũng sẽ được thay đổi? K Zưk nghĩ thế như để tự an ủi mình. K Zưk đi nhẹ bước chân đến không làm vướng cọng cỏ trên đường. Nhưng anh biết những cọng cỏ ấy có cái đau riêng bởi chính bước chân của anh. Bước chân ấy cứ như lén lút làm chuyện vong ân bội nghĩa với rừng. K Zưk nghe nhói nơi lồng ngực. Nhưng anh thở hắt ra rồi tiếp tục đi tiếp tục bước. K Zưk như kẻ nhắm mắt đưa chân cho ma đưa lối quỷ dẫn đường. Cả đoàn người không ai nói với ai lời nào. Trong đầu ai cũng nghĩ đến cái điều bất nhân bất nghĩa với rừng nhưng lòng tham của họ đã chiến thắng. "Mặc! Chỉ một lần này thôi! Chỉ một lần này thôi!" - trong đầu mọi người hiện hữu nghĩ suy này.

Sau vài tiếng đồng hồ mồ hôi ướt đầm lưng. Mặt trời thức dậy ghé mắt qua đỉnh núi thiêng nhìn đoàn người lầm lũi những bước chân đen. Mặt trời sáng nay sao mà khác thường. Mới tinh mơ nhưng khuôn mặt mặt trời cứ như bị ướt đẫm bởi mồ hôi. Mới chỉ là những tia nắng đầu ngày nhưng đã chói gắt và rát bỏng. Ông mặt trời cũng như đang tự hỏi rằng những đứa con trai của làng Ben ấy đang nghĩ gì có phân biệt đâu là chuyện đúng và đâu là chuyện sai hay không mà lại có những bước chân vội vàng lặng lẽ như con cáo con chồn lủi lẩn trong rừng sâu thế này? Những hạt sương buổi sớm trên tán lá bỗng biến thành những dấu hỏi tròn vo bủa vây tứ phía. Gió rừng sáng nay thổi cũng không giống như mọi khi: Nó vờn quanh rồi chúi cắm xuống lòng đất sâu như con chim rừng bị thương ở đôi cánh.

Buổi trưa ập xuống thật nhanh. Đoàn người đi tìm vàng ngồi nghỉ bên một tảng đá to ẩm mốc và rong rêu. Nắng đổ lửa trên đầu. Bầu trời sáng rực nhưng cứ sà xuống thấp như có ai đặt cả tảng đá trời lên trên. Nó như báo hiệu một cơn mưa rừng kèm theo lũ quét. Ai cũng vội vàng ăn cơm để còn băng về phía đỉnh núi cao tránh mưa và tránh lũ.

K Zưk tỏ ra có kinh nghiệm:

- Gió rát mặt thế này nắng cháy gắt thế này trời sáng nhưng nặng trĩu thế này chắn chắn là có mưa to và kèm lũ nguồn. Vì vậy anh em chúng ta tranh thủ đi nhanh về hướng núi cao để đề phòng lũ quét!

Người Kinh tên Lâm Thẩm lo lắng:

- Trên ngọn núi cao ấy liệu có chỗ nào ẩn nấp an toàn không K Zưk ơi?

- Con dế rừng còn biết nấp nơi kẽ đá con chim rừng còn biết nương nơi hốc cây mà! Người làng Ben mình có nhiều cái kinh nghiệm khi gặp mưa rừng lũ nguồn rồi! Không sao đâu! Cứ lên đó rồi tính!

- Vậy thì chúng ta nhanh chóng lên đường thôi! - Lâm Thẩm nói thật khẽ nhưng như là một mệnh lệnh của người phụ trách đoàn.

Những bọc cơm ăn dở cho vội vào gùi. Những chiếc xà gạt được đặt lên vai. Đoàn người nhanh chóng rời khỏi tảng đá hướng về phía ngọn núi cao nhất trong vùng. Mây đen đã kéo đến. Mưa xối xả. Mưa như cả cái bầu trời rộng lớn này bị dồn nén lâu ngày nên nước từ trời cao trút xuống đến tối tăm mặt mày. Chẳng mấy chốc gió nổi lên. Gió giật tứ phía. Đám cây rừng nghiêng rạp theo chiều gió. Gió quật tả tơi những vòm lá. Mưa chéo ngang tạt dọc đến không còn biết đâu là hướng rơi. Mưa và gió làm thành cơn bão trời giữa rừng già. Tầm nhìn đã bị cơn bão trời chắn lại. Nhưng theo kinh nghiệm đi rừng K Zưk vẫn đưa được đoàn người đến nơi ngọn núi cao nhất trong vùng. Chưa phải là ngọn núi chạm trời nhưng từ đây có thể nghe rõ nhìn rõ đất đá cây cối bùn đất... cuộn chảy theo con nước giữa hai triền núi phía dưới. Dòng nước đục ngầu cuốn phăng đi mọi thứ mà nó bắt gặp trên đường. Giữa những cheo leo vách đá dựng đứng con nước hung hãn va đập tung bọt như trời trút cơn giận dữ xuống rừng già. Nhưng dẫu sao thì nó vẫn về xuôi. Còn đằng này K Zưk và đoàn người lại "đi ngược". Không chỉ đi ngược hướng rừng mà còn đi ngược cả cái bụng nghĩ suy của dân làng Ben nữa. K Zưk biết thế nhưng... thôi đành nhắm mắt làm liều một phen vậy!

Cơn mưa rừng kèm với lũ nguồn đi qua nhanh chóng. Mặt trời lại rực trên đầu. Mặt trời soi rõ những gương mặt hốc hác và có chút gì đó thể hiện sự thiếu lương thiện của mọi người trong đoàn. K Zưk nhìn thấu điều ấy trên khuôn mặt người Kinh tên là Lâm Thẩm kia. Nắng lên nhưng cái lạnh vì nước mưa ngấm vào da thịt khiến mọi người run cầm cập. Họ còn run không chỉ vì lạnh do nước mưa ngấm mà còn do những cái bụng nghĩ trái cái điều mà ông cha làng Ben đã dạy trái cái điều mà già làng K Dứt đã dạy. Nhưng thôi lỡ rồi! "Chỉ một lần này thôi mà! Chỉ một lần duy nhất những con sóc rừng già sa sẩy bước chân thôi mà! Ơn Yàng hãy tha thứ cho sự lựa chọn sai lầm này của đám con trai mới lớn của dân làng Ben!" - K Zưk lúng búng trong cổ họng.

(còn nữa)



Ảnh: Internet

Khắc Dũng

Gửi Hien

Hien:
"Em lại ghé thăm thầy đây.không biết giờ thầy đang làm gì nữa.thầy đã có bài viết mới nào về đà lạt chưa thầy ơi?em cũng luôn hy vọng sẽ có dịp gặp lại đà lạt gặp lai người thầy có "cái mặt khó đăm đăm" nhưng rất đỗi yêu thương.
thầy à nếu có bài viết mới về đà lạt thầy mail cho em với nhé.mail em nguyenthanh_260486yahoo.com.
chúc ngăn kéo của thầy luôn đầy ắp bài viết về đà lạt mộng mơ".
Viết bởi hien @ 15:45 2009-11-14
.................................
Hien ơi tối qua thầy phải làm việc rất khuya. Đi dạy về những gần 10 giờ đêm nhưng thầy vẫn vào đây đọc comment của em. Có điều vì mệt quá nên thầy không trả lời ngay cho em được. Không trách em nhé!
Rất cảm ơn em vì sự yêu Đà Lạt của em thông qua những bài viết của thầy! Đà Lạt vẫn đủ sức chinh phục những người yêu sự heo may là vậy phải không em?
Thầy có truyện ngắm mới vừa post lên. Em thử đọc và tìm xem có chút Đà Lạt nào trong đó không em nhé! Chúc em thật vui!

Khắc Dũng

Gửi anh Lê Trường Hưởng

LTH:
"Chuyện rẽ sang nhánh khác
Mê giàu sang vàng bạc
Họ đã quên lời thề
Phạm rừng thiêng làm ác?".
Viết bởi Lê Trường Hưởng @ 15:00 2009-11-14
.............................................
Kỳ này tạm gác cái "Đại ngàn..."
Đặng mà "Huyền thoại..." cho nó... vang!
Rừng thiêng luôn thế thiêng là thế
Biết có "phạm rừng" đợi kỳ sang!

Cảm ơn anh Lê Trường Hưởng và chúc anh thật vui!

Khắc Dũng

Gửi anh Hoa Huyền

Hoa Huyền:
"Ấu thanh trung lão một vòng thôi
Quy luật nhân sinh đã thế rồi
Ai chẳng một thời oanh lẫm liệt
Đội trời đạp đất khắp muôn nơi".
................................
Ấu thời khờ khạo chỉ biết chơi
Thanh rằng chi vội cả một đời...
Đến trung thì bảo từ từ vậy!
Về lão tỉnh ra đã muộn rồi!

Vẫn đang rất vui đây anh Hoa Huyền ơi! Chiều! Được nhỉ?

hien

gui thay.

Em lại ghé thăm thầy đây.không biết giờ thầy đang làm gì nữa.thầy đã có bài viết mới nào về đà lạt chưa thầy ơi?em cũng luôn hy vọng sẽ có dịp gặp lại đà lạt gặp lai người thầy có "cái mặt khó đăm đăm" nhưng rất đỗi yêu thương.
thầy à nếu có bài viết mới về đà lạt thầy mail cho em với nhé.mail em nguyenthanh_260486yahoo.com.
chúc ngăn kéo của thầy luôn đầy ắp bài viết về đà lạt mộng mơ.

Lê Trường Hưởng

Chuyện rẽ sang nhánh khác
Mê giàu sang vàng bạc
Họ đã quên lời thề
Phạm rừng thiêng làm ác?

hoahuyen

Chào anh Khắc Dũng dạo này anh có khỏe không? vẫn nhậu đều đấy chứ? chỉ mong anh khỏe tràn trề cảm xúc thế là vui

Ấu thanh trung lão một vòng thôi
Quy luật nhân sinh đã thế rồi
Ai chẳng một thời oanh lẫm liệt
Đội trời đạp đất khắp muôn nơi.

và:

Khi nào gặp
đừng nói gì anh nhé!
Bởi con tim
nén nhịn quá lâu rồi

Sẽ loạn nhịp
òa vào nhau tan chảy!
Mắt nhạt nhòa
ta thảng thốt kiếm mồi nhậu thôi

hehehe

Khắc Dũng

Gửi Hiên

Hiên:
"Thầy à em vẫn luôn thích đọc những bài viết của thầy viết về Đà Lạt hơn bất cứ mảng nào thầy ạ. Bởi khi đọc những bài đó em có dịp gặp lại thầy gặp lại một Đà Lạt thơ mộng".
Viết bởi hiên @ 17:11 2009-11-13
.................................
Hiên ơi hy vọng trong ngăn kéo của thầy hết vơi rồi lại đầy những câu chữ yêu thương Đà Lạt em à! Vui vì em vẫn nghĩ về Đà Lạt "một Đà Lạt thơ mộng"! Thầy nghĩ rồi sẽ có một ngày "gặp lại Đà Lạt" thôi mà phải không em?
Chúc em có nhiều niềm vui!

hiên

gửi thầy.

Thầy à em vẫn luôn thích đọc những bài viết của thầy viết về Đà Lạt hơn bất cứ mảng nào thầy ạ. Bởi khi đọc những bài đó em có dịp gặp lại thầy gặp lại một Đà Lạt thơ mộng.

Khắc Dũng

Gửi Hatcafe

Hatcafe:
"Anh Khắc Dũng!

Đã qua một ngày mới rồi đây! Vừa xong công việc (như có báo cáo rồi đấy mà) cái đầu cứ ong ong. Hạt vào thăm trang của anh tí thôi rồi sẽ đi nằm liền. Việc nhiều đến mức không còn cảm giác gì mệt mỏi cũng không thấy nữa anh thầy ạ. Mong là anh mạnh khỏe anh Khắc Dũng nhé! Nhiều kế hoạch và công trình khoa học đang chờ anh kìa. Phải khỏe mạnh để còn hoàn thành nữa chứ anh nhỉ!

Chúc anh bình an!".

Viết bởi Hatcafe @ 00:27 2009-11-03
....................................
Hatcafe quý mến! Ừ đúng là việc nhiều thật nhưng đó không phải là lý do luôn luôn đúng để mà thức khuya đâu em ạ! Comment này của Hạt được viết lúc 00.27 giờ của một ngày mới. Hơn thế theo "thông báo mới nhất" của "Hãng Thông tấn xã riêng" thì mãi đến tận gần sáng Hạt mới đi ngủ! Thế là sao?
Cảm ơn Hạt thật nhiều về chuyện nhắc nhở sắp đến anh còn có "nhiều kế hoạch và công trình khoa học đang chờ"! Đúng là phải thật khoẻ thì mới mong hoàn thành được Hạt ơi! Cố lên thôi!
Hạt vui nhớ không được để cái đầu lại ong ong đấy!

Khắc Dũng

Gửi muội muội

Muội Muội:
"Huynh Khắc Dũng và thầy Giá Như kính mến ơi! lâu lắm rồi muội muội nhớ huynh và thầy đấy bỏ nhà vắng đi đâu mà lâu thế?mấy hôm nay muội muội cứ nhớ tới ông nội của mình và nhớ DL huynh và thầy ạ!ở trên đó giờ này chắc lạnh rồi huynh và thầy GN giữ gìn sức khỏe nha.Chúc huynh và thầy mọi sự bình an!
muội muội có nhà mới khi nào huynh và thầy về nhớ ghé thăm muội muội nhé!
muội muội mong!
http://monguoc.vnweblogs.com/".
Viết bởi muội muội @ 16:52 2009-10-30
.......................................
Huynh đã ghé sang và chiêm ngữong ngôi nhà mới của muội rồi! Đẹp! Nhưng thật tình mà nói thì... hơi buồn phải không muội?
Đúng là dạo này huynh (và cả thầy Giá Như của muội nữa) bận nhiều việc quá muội thật thông cảm nghen! Hy vọng thời gian sắp tới khi công việc vơi bớt huynh và thầy Giá Như sẽ tâm sự với muội nhiều hơn!
Vui muội nghen!