Truyện dài: ĐẠI NGÀN ĐỘ LƯỢNG (kỳ X)

ĐẠI NGÀN ĐỘ LƯỢNG
Truyện dài: VÕ KHẮC DŨNG
(kỳ X)

"... Lũ mây trên trời vây đen bóng nắng chiều. Mưa vẫn chưa kéo đến nhưng rừng chiều đã rát gió làm cuộn xoáy đám lá khô dưới chân K Zưk. Mưa vẫn còn nằm trên trời cao nhưng mây đen vây kịt lối mòn làm cho gió giật liên hồi khiến bỏng rát thịt da K Zưk. Chiếc xà gạt trên tay K Zưt nhẹ hẫng nhưng như có sức nặng vô hình làm trĩu lệch một bờ vai.

Đang trên đường đi bỗng K Zưk hướng cái nhìn của mình lên đám mây đen trĩu nặng trên đầu và cuộn xoáy như đám bão trời đang diễn ra trước khi đổ ầm xuống đất làm thành bão rừng. Đám bão trời xoay tròn trong đám mây đen ngày càng lan rộng đến tận khu rừng Yàng phía xa kia. Trong đầu K Zưk bỗng hiện ra khu rừng thiêng vốn thưa dấu chân người nhưng anh đã từng đến đó đến đó bởi một sự lầm lạc...".


Ảnh: Internet


Đà Lạt 3.7.2009

Các anh chị và các bạn quý mến!
Thành thật xin lỗi các anh chị và các bạn vì đã để các anh chị và các bạn vào thăm ngôi nhà này mà chủ nhà lại đi vắng quá lâu như thế này! Tuy nhiên chuyện chẳng đặng đừng vì sau khi từ Chợ Rẫy về Khắc Dũng lại phải vào Bệnh viện Lâm Đồng để điều trị sau giải phẫu. Sau gần 3 tuần lễ nằm viện tại Bệnh viện Lâm Đồng chiều nay (3.7) Khắc Dũng đã được xuất viện (mặc dầu chưa cắt chỉ vết mổ). Như vậy tính từ hôm nhâp viện tại Bệnh viện Chợ Rẫy đến nay KD đã phải "bó tay chấm... trên giuờng bệnh" đến những một tháng cộng với gần nửa tháng. Suốt thời gian ấy KD chỉ tranh thủ một ngày từ Bệnh viện Chợ Rãy về Đà Lạt (để chuẩn bị nhập viện ở Lâm Đồng) để ghé vào ngôi nhà này và trả lời comment của mọi người. Hơn 40 ngày bị "giam" trên giường bệnh KD nhớ cộng đồng này vô cùng! Và khi trở lại ngôi nhà của mình KD đã rất vui: Các anh chị và các bạn trong cộng đồng vẫn không quên KD! Hơn thế nhiều comment với tình cảm chân thành của các anh chị và các bạn lưu lại là những sẻ chia kịp thời đã động viên KD rất nhiều để vượt qua nỗi đau thể xác trong những ngày qua KD khó mà đền đáp nổi. Mặc dầu chưa thực sự "chia tay" với bệnh viện (trong những ngày tới) nhưng để đáp lại những tình cảm quý mến mà anh chị và các bạn đã dành cho hy vọng bằng cố gắng cao nhất KD không phụ lòng tin của mọi người thông qua các tác phẩm nghệ thuật và thông qua sân chơi đầy tình cảm này!
Lần nữa Khắc Dũng xin chân thành cảm ơn các anh chị và các bạn!
Viết bởi
Khắc Dũng @ 17:28 2009-07-03
 

(Tiếp theo)

        ... Chỉ mới một đêm cộng với nửa ngày đi rừng mà trông ai cũng mệt mỏi. Họ mệt mỏi không bởi vì cái chân phải vượt núi cao vực thẳm mà cái chính là do cái mắt không thấy thằng cháu ngoại già làng do cái tai không nghe được tiếng thằng con trai của K Zưk. K Zưk được phân công đi theo nhóm của K Bret. Suốt từ hôm qua đến giờ anh lặng lẽ như một cái bóng trong đoàn người tìm kiếm. Suốt cả đêm K Zưk hầu như không nói lời nào. Rồi nguyên cả buổi sáng nay cũng vậy anh cứ im lặng im lặng. Lúc mọi người cắt rừng về phía nhóm K Ràng K Zưk luôn đi mở đường. Khi nghe trưởng nhóm K Ràng thông báo với trưởng đoàn K Bret về việc "nó" phát hiện thấy chuyện "lạ hơn" thì trái tim ở trong ngực của K Zưk như có ai đó thọc tay vào bóp nghẹt. Nghe xong anh lặng lẽ đi về phía một tảng đá to và ngồi bệt xuống thẫn thờ nhìn trời đất. Đất trời trưa nắng ráo mà sao cứ tối âm âm đến dễ sợ. Cái mắt của K Zưk cứ nhảy qua nhảy lại trong cái vòng tối om om phía trước. Ồ đúng hơn là cái vòng tối om om đó cứ múa xoay tròn trong cái mắt của K Zưk. Anh muốn thở thật mạnh để những nghĩ suy không muốn nghĩ ấy ở trong đầu theo đó mà tuôn ra ngoài nhưng không làm được. Trưởng đoàn K Bret đến chỗ K Zưk và động viên: "Chuyện chưa biết thế nào. Lo thì lo nhưng đừng để lửa làm cháy đen cái bụng. Con voi cũng phải có mía để sống. Con hươu cổ cao là thế nhưng vẫn phải có cái lá rừng để ngẩng cao đầu chớ. K Zưk hãy đến ăn cơm với mọi người để cái sức truyền vào đôi chân khỏe rồi cố gắng tiếp tục tìm kiếm. Biết đâu con chim chrao báo tin lành!". Nghe lời trưởng đoàn K Bret K Zưk vào ăn cơm với mọi người nhưng anh chỉ nhón tay lấy lệ rồi vội vàng mang gùi lên vai và cầm ngay chiếc xà gạt thật chắc trong tay với tư thế sẵn sàng.


        Đoàn người tiếp tục cuộc hành trình. Nắng đổ lửa trên đầu. Nắng nóng dẫy dưới chân. Ngó lên trời không thấy cái bóng của mặt trời đâu cả chỉ có quầng sáng lóa lòa chói chang tít tận trên cao quẳng lửa xuống cánh rừng. Cái nắng khô không khốc ấy báo hiệu một cơn mưa rừng dữ dội sắp ập đến. Mặc lúc này thì K Zưk không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện nắng với chả mưa. Anh hừng hực sải những bước chân thật dài. Cái bụng như có lửa. Không phải lửa trời hay lửa rừng mà là thứ lửa không rõ từ đâu cứ rần rật ở trong ruột cứ thông thốc đốt bỏng cuống họng. Theo hướng tay chỉ của K Ràng lúc nãy K Zưk nhanh chân sải về phía suối. Kia rồi trên mấy viên cuội những giọt máu đã đặc quánh nhưng còn "mới" lắm. Chỉ nhìn thoáng qua là K Zưk biết ngay đó là máu. Nhưng đó là máu của con rắn con rết nào đây?
Là máu của con chồn con voọc nào đây? Hay là của con hươu con nai nào? Hay có thật đó chỉ là máu của một trận hỗn chiến của bầy thú tranh mồi không? K Zưk không dám tin cái màu đỏ sẫm trên những viên cuội kia là máu người càng không dám tin đó là những gì mà thằng K Keo con trai tội nghiệp của anh để lại. Nhưng vừa nhìn thấy những giọt máu khô trên những viên cuội là ruột gan K Zưk như có ai đó đấm liên hồi đấm thùm thụp. Anh cúi xuống chỗ vết máu và mặt mũi tối sầm. Mọi người dường như cũng linh cảm được điều chẳng lành nên tất cả đều im lặng. Họ im lặng đứng vòng quanh và nhìn K Zưk đưa tay quệt quệt sờ sờ xoa xoa vết máu trên đá sỏi. Đoạn anh ngẩng lên nhìn mọi người khắp lượt. Không nghe K Zưk nói câu gì nhưng mọi người đều thấu tỏ nỗi lòng người cha K Zưk trong lúc này. Nước mắt của K Zưk cứ như muốn trào ra nhưng ngay lập tức chảy ngược vào trong. Bỗng anh đưa mắt nhìn quanh khu rừng ven suối. Nơi này lũ nai thường xuống uống nước sau khi cái bụng đã căng tròn lắm đây. Nơi này dấu chân của mấy con khỉ vẫn thường xuyên qua lại lắm đây. Ánh mắt K Zưk thu lại gần để chạm vào những ánh mắt của mọi người với hy vọng tìm thấy sự sẻ chia và sự đồng cảm với chung một ý nghĩ rằng đó không phải là cái máu của thằng K Keo con trai anh sót lại.


        K Bret lại động viên:


        - Chưa biết chuyện thằng K Keo như thế nào mà K Zưk ơi! Biết đâu có sự nhầm lẫn là con báo chết già mà mắt nhìn ra con khỉ con xấu số thì sao. Mặt trời chuẩn bị chạy trốn trong mây đen rồi đấy. Mình đi tiếp theo hướng chỉ đường của con chim bling thôi K Zưk à!


        Trưởng nhóm K Ràng lên tiếng:


        - Mấy vết máu như vết của con heo ủi đất trong đêm ấy mà. Đừng tin cái lời của con sói già là cái máu của thằng K Keo nó để lại đây. Yàng rừng luôn chở che thằng K Keo tội nghiệp. Đi thôi K Zưk ơi!


        K Zưk uể oải đứng dậy. Chưa bao giờ anh cảm thấy đôi chân mình yếu ớt như lúc này. Trời chỉ mới xế nhưng K Zưk thấy mặt mày tối thui tối mò. Anh nhắm mắt rồi mở ra lại nhắm và mở ra mấy lần liên tục. Nước mắt vẫn chực trào ra anh lại nuốt vội vào trong. Ngực anh đau quá cứ như có ai vác tảng đá bảy người khiêng đè lên. Cái khó thở ở trong lồng ngực như vừa bị đè từ ngoài vào và vừa bị ép từ trong ra vậy.  


        Trên cao mặt trời chìm hẳn bên trong những đám mây đen. Mây đen kéo tới vây kịt như lông con gấu rừng. Nhì nhằng ánh chớp rồi đì đùng tiếng sấm xé toang bầu trời đen kịt. Gió rừng man dại hú dài qua thung thấp lũng cao. Nghiêng ngả cả một vạt cây rừng trước mặt cả những cây cổ thụ xung quanh cũng oằn người trước trận gió điên cuồng của rừng già. Không nghe một tiếng thú rừng. Những con sóc con chồn vội ẩn vào hốc cây từ lúc nào chẳng rõ. Con dế già cũng đã lập cập những bước chân yếu ớt nhưng quáng quàng về phía kẽ đá để tránh cái gió đang gầm gào và cái mưa rừng dữ dội sắp ập đến.


        Lần theo vết máu đoàn người lầm lũi đi và đi chẳng ai nói với ai câu nào. K Zưk đi liền kế trưởng đoàn K Bret. K Bret đi đầu. "Khóa đuôi" là K Ràng. Trời đã về chiều nhưng K Bret không sải chân dài vì anh nghĩ rằng nếu đến nơi chuyện đau lòng có xảy ra thì còn rất cần những đôi chân khỏe. Những sải chân của đoàn người dài hơn. Những sải chân ấy có nặng nề hơn nhưng vẫn là sải chân của người biết hy vọng. "Không đâu K Zưk! Không phải máu của thằng K Keo đâu K Zưk ơi! Không phải mà!" - K Bét muốn nói thành lời cái điều mà anh nghĩ rằng đó là sự mách bảo của thần rừng như thế. Nhưng trong cổ họng anh như đang có cái gì đó chặn lại nên không cất nổi thành lời. Những bước chân không muốn hấp tấp vội vàng nhưng cũng không biểu hiện sự chậm trễ. Những bước chân sải dài nhưng không tỏ ra hào hứng. Bởi chẳng ai dám nghĩ đến một điều tồi tệ đang đón đợi những bước chân của họ. Biết đâu mắt con chim bling trên trời cao bị che khuất bởi đám mây đen nên nhìn thấy con khỉ già mà bảo rằng đó là bầy mang nhìn thấy con chim đất mà bảo rằng đó là đám sóc nâu thì sao! Mắt tinh như mắt hổ nhưng có lúc già làng cũng nhầm hươu cao cổ với bầy nai rừng mà! Bởi vậy đừng tin vào cái vết máu trên những hòn cuội K Zưk ơi! Đừng tin!


        Bước chân của K Zưk rắn như đám rễ cây mun cây dẻ bấu vào đất chắc nụi chắc nịch nhưng cứ như đang có bão rừng làm cho nó bật tung lên. Cái sải chân của K Zưk chuẩn xác và khẩn trương như đường lao của con sóc rừng già đầy kinh nghiệm nhưng cứ như bị khựng lại bởi vướng phải đám dây leo chằng chịt giăng ngang trên đường chạy. Lũ mây trên trời vây đen bóng nắng chiều. Mưa vẫn chưa kéo đến nhưng rừng chiều đã rát gió làm cuộn xoáy đám lá khô dưới chân K Zưk. Mưa vẫn còn nằm trên trời cao nhưng mây đen vây kịt lối mòn làm cho gió giật liên hồi khiến bỏng rát thịt da K Zưk. Chiếc xà gạt trên tay K Zưt nhẹ hẫng nhưng như có sức nặng vô hình làm trĩu lệch một bờ vai.


        Đang trên đường đi bỗng K Zưk hướng cái nhìn của mình lên đám mây đen trĩu nặng trên đầu và cuộn xoáy như đám bão trời đang diễn ra trước khi đổ ầm xuống đất làm thành bão rừng.
Đám bão trời xoay tròn trong đám mây đen ngày càng lan rộng đến tận khu rừng Yàng phía xa kia. Trong đầu K Zưk bỗng hiện ra khu rừng thiêng vốn thưa dấu chân người nhưng anh đã từng đến đó đến đó bởi một sự lầm lạc...


 

(Còn nữa)




Ảnh: Internet

khacdung

Gửi muội Anh Thơ

Anh Thơ:
"... muội muội ung dung ở lại 1 mình trong KS .ui cha vừa mở cửa sổ ra nhìn xuống 1 rừng thông cộng với gió biển thổi vào veoveo học trò liên tưởng tới ngô nhà" ma" đọc được của huynh Khắc Dũng "sợ" quá thế là bỏ của chạy lấy người gấp tới hành lang không một bóng người vì họ đi chơi hết sợ quá chạy càng chạy càng sợ vì tiếng giầy vang vọng.xuống đến quầy tiếp tân thì muội muội gần khóc vì sợ.chưa bao giờ học trò lại có một chuyến cT rất vui và sợ với đầy tâm trạng lo lắng như vậy 2 huynh ạ.hihi...".
.............................................
Vậy là muội đã có một chuyến du ngoạn thất thú vị với nhiều cảm giác đặc biệt là cảm giác... sợ ma! Chúc mừng muội muội nghen! Thật vui khi nghe muội kể về sự liên tưởng về rừng thông ở nơi muội đến với Đà Lạt ngút ngàn thông xanh và ngôi nhà có ma của huynh! Ngôi nhà có mà của huynh là một ngôi nhà có thật ở Đà Lạt đấy muội ạ! Và dĩ nhiên rừng thông nơi này cũng hoàn toàn có thất! Còn ở nơi muội đến chỉ mới là "cảm giác" thôi phải không?
Muội ơi đệ Giá Như của huynh và là sư phụ của muội lại nhờ huynh khất nợ với muội nữa kìa! Không biết dạo này Giá Như có chuyện gì không mà sao huynh có cảm giác đệ ấy không được vui! Muội hỏi lý do dùm huynh với nhé!
Chúc muội thật vui!

Khắc Dũng

Gửi đệ Giá Như

Giá Như:
"Khắc huynh!
Tần ngần phố núi tần ngần dáng ai ngơ ngác ánh mắt cố giấu đi nhiều điều! Về để lại những một mình! Xót xa quá...
Huynh ạ! Bỗng dưng buồn viết... loằng ngoằng tí vào nhà huynh nhé! Trả lời muội muội dùm đệ. Nói cô ấy cho đệ thiếu nợ lần nữa đi huynh nghen!".

Viết bởi Giá như... @ 23:17 2009-08-13
........................................
Còn lại một mình phố núi cứ mãi ngơ ngác tần ngẩn vậy đấy! Ánh mắt hốt hoảng nhận ra khoảng trống vắng nơi này và âu lo dõi theo dặm trường thăm thẳm! Xót lòng người ở lại!
Đệ ơi huynh sẽ trả lời muội muội ngay đây! Đệ cứ bình yên dùm ta nhé!

mthuongg

-Cám ơn anh rất nhiều vì đã đọc đã động viên em . Cho em có vài lời với Giá Như nhen . Cám ơn anh
-Giá Như ơi : Trước hết MT cám ơn GN rất nhiều vì nhờ có GN nhắc nhở bài viết của MT mới được anh KD ghé mắt đọc qua . Nhưng GN ...dọa ảnh như thế ảnh không có sợ đâu vì người có quyền cho ảnh ra ngoài sân ngủ đâu có phải là MT :) Còn cái khoản lấy kem để dỗ thì anh ấy cho MT ăn kèm theo chè luôn ngọt quá trời :) Rất mong GN ghé nhà MT chơi và khi nào đến thăm nhớ để lại "dấu chân" nhé ! Chúc vui nhiều . MT
-Cho em thêm vài lời với Anh Thơ nữa anh nhen đừng nói em nhiều lời heng :)
-Anh Thơ thương : Em đi công tác thường xuyên heng nên dạo này ít gặp em . Với lại nghỉ hè chị cũng đi hơi nhiều nên chưa thể viết thêm được gì xin lỗi em vì không thực hiện được lời hứa với em .Chúc em luôn mạnh khỏe vui và hạnh phúc thiệt nhiều . MT
Hết rồi :) Chúc anh nhiều sức khỏe niềm vui và hạnh phúc . MT

Giá như...

Gửi Khắc huynh

Khắc huynh!

Tần ngần phố núi tần ngần dáng ai ngơ ngác ánh mắt cố giấu đi nhiều điều! Về để lại những một mình! Xót xa quá...

Huynh ạ! Bỗng dưng buồn viết... loằng ngoằng tí vào nhà huynh nhé! Trả lời muội muội dùm đệ. Nói cô ấy cho đệ thiếu nợ lần nữa đi huynh nghen!

lthuong

Mời Nhạc sĩ sang nhà tôi cho ý kiến về "Nhạc trẻ"

Lê Trường Hưởng

muội muội

Gửi 2 huynh

Thầy và huynh KD Kính quý!
Muội muội về rồi nè!để học trò kể cho thầy và huynh nghe 1 chuyến đi đầy tâm trạng của trò nha hihi.Dich cúm A đa dến gần nhà trò lên học trò này vô cùng lo sợ cho gia đình bé nhỏ của mình rồi 1 quyết định công tác rất khẩn ở Hạ long vào ngày cuối tuần học trò không có sự chuẩn bị.Ngày đầu tuần lên máy bay với tâm trạng lo lắng học trò đeo tới 3 lớp khẩu trang vì sợ vírut sâm nhập vào mình hehe khi xuống sân bay thì xe cq đón họ buồn cười muội lăm lắm nhưng dù sao muội cũng là khách TPHCM cho đến khi đi được nửa đường thì chàng tài xế mới hỏi muội có cần mua tiếp khẩu trang nữa không hehe khi đến nhận phòng thì muội muội thấy cảnh nó gần giống Dà Lạt cũng có nhựng sườn dốc quanh co và rất nhiều thông. trong đầu của muội muội lúc này rất sợ nhiễm bệnh lên không đi đâu chơi cả nhưng mọi người họ chẳng sợ gì không deo khẩu trang luôn ngay buổi tối đo là họ đi chơi muội muội ung dung ở lại 1 mình trong KS .ui cha vừa mở cửa sổ ra nhìn xuống 1 rừng thông cộng với gió biển thổi vào veoveo học trò liên tưởng tới ngô nhà" ma" đọc được của huynh Khắc Dũng "sợ" quá thế là bỏ của chạy lấy người gấp tới hành lang không một bóng người vì họ đi chơi hết sợ quá chạy càng chạy càng sợ vì tiếng giầy vang vọng.xuống đến quầy tiếp tân thì muội muội gần khóc vì sợ.chưa bao giờ học trò lại có một chuyến cT rất vui và sợ với đầy tâm trạng lo lắng như vậy 2 huynh ạ.hihi
Chúc 2 huynh vui khỏe bình an nha!
Thầy ơi! huhu tác phẩm "vôi xa" của huynh KD muội làm thầy và huynh chẳng chê hay góp ý gì cho trò để biết đường sửa chữa cả chỉ thấy khen thôi à !vậy cô học trò này cứ vênh mặt như chú"ếch" ngồi đáy giêng thôi 2 huynh ơi!

khacdung

Gửi mthuongg

Mthuongg:
"... Nghỉ hè em được nghe câu chuyện người bạn kể liên hệ với bài Tiếng Vọng Vô Thanh em viết thành 1 đoạn văn ngắn viết tặng anh . Chúc anh nhiều sức khỏe và niềm vui". MT

Viết bởi mthuongg @ 22:36 2009-08-06
.....................................
Khắc Dũng:
"... Mthuongg ơi từ câu chuyện kể của người bạn và liên hệ với "Tiếng vọng vô thanh" mthuongg đã viết thành một đoạn văn ngắn (hay tản văn?) hả? Vui lắm! Chúc mừng nghen! Nhưng vẫn chưa post lên kìa! Chờ!
Chúc vui mthuongg ơi!".

Viết bởi khacdung @ 05:46 2009-08-08
.....................................
Mthuongg ơi! Thành thật xin lỗi nghen! Thời gian gần đây mình ít vào Vnweblogs nên xem ra... lạc hậu vô cùng! Cũng vì thế mà vội trả lời cho Mthuongg trước khi ghé sang nhà mthuongg đọc tản văn "Tiếng gọi...". Và sau khi đệ Giá Như "sửa gáy" mình đã đọc được!
"Tiếng gọi..." là một tản văn hay Mthuongg à! Đúng vậy đấy! Có thể người chưa trải qua điều ấy thật khó tin rằng chuyện có thể xảy ra là như thế. Nhưng người là người đã từng như thế mình tin điều này là thật: "Trong khi anh như bị cuốn vào vùng ánh sáng đó chợt mơ hồ anh nghe một tiếng gọi tiếng gọi tên anh sao quen thuộc quá anh chững lại ngẫm nghĩ một chút rồi lại tiếp tục lao nhanh . Nhưng tiếng gọi lại vang lên lần này rõ hơn lần trước chúng như vang vọng thẳng vào tai anh .Không đúng hơn là vào trong trái tim anh bởi tự nhiên anh thấy tim mình như rung động co bóp nhanh hơn .Tiếng gọi lại vang lên lần này thì anh dừng lại lắng nghe kỹ hơn ... và mừng rỡ vì anh đã nhận ra tiếng gọi đó là của ai ...
Anh phải gặp cho được người cất tiếng gọi đó phải gặp bằng bất cứ giá nào ... và anh từ từ quay đầu lại....".

Rất vui vì có Mthuong đã đồng cảm với "Tiếng vọng vô thanh"!
Chúc thật vui nghen!

khacdung

Gửi đệ Giá Như

Giá Như:
"Huynh lại "vô tâm" rồi! Cái bài viết ngắn ấy một bài viết thật dễ thuơng chị ấy đã post lên bên nhà chị ấy rồi cơ mà! Huynh "lon ton" qua nhà chị ấy đọc rồi liệu mà lấy "kem" dỗ chị ấy đi! Trời ơi huynh tôi! Người đâu mà chán thế không biết! Phen này bị... ra ngoài sân ngủ rồi! hehe... hix!".

Viết bởi Giá như... @ 11:45 2009-08-08
.......................................
Trời ạ! Đúng là huynh... ngớ ngẩn thật! Thành thật xin lỗi Mthuongg và xin lỗi đệ Giá Như! Huynh dạo này thế nào ấy! Mà đừng có trách huynh nhiều đệ nghen! Sau khi đọc comment của đệ huynh đã qua nhà mthuongg và đã đọc! Một tản văn khá hay!
Chúc vui đệ nghen!

Giá như...

Gửi Khắc huynh

Khắc Dũng:

"Mthuongg ơi từ câu chuyện kể của người bạn và liên hệ với "Tiếng vọng vô thanh" mthuongg đã viết thành một đoạn văn ngắn (hay tản văn?) hả? Vui lắm! Chúc mừng nghen! Nhưng vẫn chưa post lên kìa! Chờ!
Chúc vui mthuongg ơi!".

Viết bởi khacdung @ 05:46 2009-08-08

______________________________

Khắc huynh!

Huynh lại "vô tâm" rồi! Cái bài viết ngắn ấy một bài viết thật dễ thuơng chị ấy đã post lên bên nhà chị ấy rồi cơ mà! Huynh "lon ton" qua nhà chị ấy đọc rồi liệu mà lấy "kem" dỗ chị ấy đi! Trời ơi huynh tôi! Người đâu mà chán thế không biết! Phen này bị... ra ngoài sân ngủ rồi! hehe... hix!

Giá Như

Gửi Anh Thơ muội muội

Muội muội thân!
Vậy là muội lại công tác xa nữa rồi! Gì mà cứ đi loang loáng loang loáng vậy muội ơi? Cứ để bọn huynh ở nhà chờ muội về trò chuyện đến buồn hiu hắt hà! Dạo này ít được gặp muội ở đây bọn ta thấy cái trang này nó... chán chường quá đỗi! Muội đi công tác bình yên thành công rồi mau về với gia đình và với blog (có nghĩa là có "với ta" nữa á!) muội nhé!