Truyện dài: ĐẠI NGÀN ĐỘ LƯỢNG (kỳ VIII)

ĐẠI NGÀN ĐỘ LƯỢNG
Truyện dài: Võ Khắc Dũng
(kỳ VIII)


"... K Keo chỉ mới có sáu cái mùa rẫy thôi còn nhỏ lắm chỉ mới là con heo con chưa biết ủi đất. Nó đi vào rừng đón bạp me nhưng bạp me bận đuổi con khỉ không cho khỉ bố khỉ mẹ và khỉ con bẻ bắp nên về nhà sau ông mặt trời đi ngủ. Vì đợi lâu nên thằng K Keo cứ thế đi theo lối mòn lên nương. Nhưng cái óc nó không nhớ hết các lối mòn trong rừng đâu. Chắc nó lạc sang lối mòn của người đi tìm trầm hoặc là lối mòn của người đi tìm thú rừng nào ấy rồi...".


Ảnh: Internet

  (tiếp theo kỳ VII)


      Phần ba: XÁO ĐỘNG RỪNG THIÊNG


       Buổi chiều ấy cách nay đã ba năm. Như nhiều buổi chiều khác thằng K Keo từ dưới suối phóng lên nhà bảo với ông ngoại:

- Già ngoại ơi! Cháu vào mé rừng đón bạp me đi nương về đây!

Không chờ ông ngoại trả lời thoắt cái nó đã mất hút ra phía sau nhà. Cái tính nhanh như con sóc con chồn của thằng K Keo giống hệt ông ngoại lúc còn nhỏ. Có khi miệng chưa kịp nói mà tay đã làm hoặc chân đã chạy rồi ấy chứ! Cái dáng chạy của nó cứ nhìn là nhớ cái thời trẻ con của ông. Giống hệt ông ngoại lúc nhỏ cái cẳng chân của thằng K Keo tuy dong dỏng nhưng ngấn nào ra ngấn ấy. Còn cái bàn chân thì như thể được bọc bằng một lớp mủ cây rừng nên vừa dày vừa cứng lại vừa dẻo như dây mây trong rừng. "Con trai Mạ đi rừng cần phải có đôi chân như vậy!" - đang mải mê sửa lại mấy cái ná nhưng già làng K Dứt cũng phải thốt lên một mình khi nghĩ về đôi chân của thằng cháu ngoại K Keo. Ờ còn cái tóc xoăn tít và có chỏm phía đuôi tóc như thế thì chắc chắn là rất thông minh. Rồi còn cái mắt nữa cái mắt cứ rực lên nhưng ánh nhìn thì ướt như mắt hươu rừng thế kia thì con người ấy không chỉ cả quyết mà còn rất nhân hậu. Tuy không nói ra nhưng trong bụng của già làng luôn nghĩ rằng cháu ngoại K Keo khi lớn lên sẽ là chàng trai của những chàng trai và khi về già sẽ là già làng của những già làng giống như ông.

Mải gọt tỉa cánh nỏ già làng K Dứt không hay biết ông mặt trời đã đi ngủ ở phía núi thiêng đằng tây tự lúc nào. Thằng cháu ngoại thứ hai K Đâng thì hôm nay được mẹ đưa lên rẫy nên nhà lúc này chỉ có một mình già làng K Dứt thôi. Xong việc với cái nỏ ông đứng dậy khơi bếp lửa giữa nhà. Bếp than đã tàn. Nồi cơm gạo dẻo lúa rẫy tỏa mùi thơm khiến cái bụng ông cồn cào. Lũ chim rừng giờ này đã đi ngủ rồi đấy. Nghĩa là ông mặt trời đã đi ngủ từ lâu rồi nhưng sao vẫn chưa thấy bước chân của con gái con rể và ba đứa cháu ngoại? Chắc là ở trên rẫy bọn sóc bọn khỉ lại về phá vạt ngô đang chín đây mà. Già làng K Dứt bước ra cửa. Gió rừng đêm vừa thổi tới nghe lạ lắm!

Bỗng ông cảm thấy nóng ran ở lưng. Ôi từ hôm trượt chân ngã dúi dụi bên bờ suối cách nay nửa con trăng mặc dầu đã được xoa bóp bằng một thứ vỏ cây rừng giã nhỏ trộn với rượu nhưng cái lưng vẫn cứ kéo cái cổ và cái đầu ông nghiêng về phía trước và thấp dần thấp dần xuống. Còn cái lưng thì... bỗng dưng cong vòng thế này mới chết chứ! Chao ơi là chán! Tuy vậy nói gì thì nói cú trượt chân ngã chỉ là một phần mà thôi cái chính vẫn là thời gian và tuổi tác đúng hơn là tuổi già. Với ông đã tám mươi mùa rẫy trôi qua rồi chứ có ít đâu. Lưng còng là phải rồi. Chân run tay mỏi mắt mờ là phải rồi. Đến cây lim cây gụ trong rừng còn phải khô cành trụi lá kia mà. Già làng K Dứt quay vào nhà và ngồi bệt xuống sàn nhà bên cửa lưng tựa hẳn vào vách và mắt nhìn ra ngoài. Ông nghe rõ tiếng róc rách của suối Chà. Con suối ấy chưa bao giờ cạn nước. Tai ông cũng nghe rõ tiếng gió vờn qua cánh rừng Yàng phía sau nhà. Rừng Yàng từ bao đời nay luôn bao bọc chở che cho dân làng Ben của ông.

Tuy mải nghĩ ngợi nhưng già K Dứt vẫn nghe rõ những bước chân phía sau nhà. Gia đình con gái của ông đã về. Nhưng sao lạ kìa trong những bước chân đang vòng qua trước nhà lại thiếu vắng cái cẳng dong dỏng và bàn chân cứng dẻo của đứa cháu ngoại K Keo? Chưa kịp nhìn thấy mặt người già làng K Dứt hỏi ngay:

- Còn cái bước chân của thằng cháu ngoại K Keo đâu rồi?

- Ơ thằng K Keo hôm nay ở nhà với ông ngoại mà! - con gái ông chị Ka Diơn lên tiếng.

- Không! Lúc chiều khi ông mặt trời còn chưa đi ngủ cái chân của nó làm con sóc con chồn chạy nhanh ra sau nhà và đi về phía rừng để đón bạp me của nó đi nương gần núi xa rồi mà!

- Ở trên rẫy bọn khỉ về bẻ bắp hái ngô ném nhau nên phải đợi xua đuổi chúng về nhà chúng ở trong rừng xa núi gần rồi mới đi về đây. Vì vậy nên phải chờ ông mặt trời sắp đi ngủ rồi mới rời rẫy mà!

- Không thấy thằng cháu ngoại K Keo của ta thật sao?

- Không thấy đâu hết thật mà!

- Hay là đợi lâu nên nó chân rừng chân rú sang nhà ai ở giữa làng Ben này rồi?

- Hay là nó lại xuống suối xem cái lờ cái đơm của nhà mình? - đến mãi lúc này anh K Zưk con rể mới lên tiếng theo suy nghĩ đang có trong đầu.

Trên trời con trăng làm một vầng sáng bạc tự bao quanh lấy nó trông rất kỳ quái. Con trăng vừa tròn vừa to sà xuống rất thấp nhưng ánh sáng của nó thì vô hồn đến lạ.

Vừa đặt chiếc xà gạt bên chái nhà không kịp nói thêm lời nào anh K Zưk ba chân bốn cẳng phóng thẳng xuống suối. Còn Ka Diơn thì cứ để nguyên chiếc gùi trên vai đi thẳng sang nhà hàng xóm. Chị vừa đi vừa gọi "Ơi K Keo ơi... K Keo à...". Dòng suối Chà mùa này nước lành. K Zưk lội băng băng đến những chỗ đặt đơm đặt lờ. Có chỗ nước ngập đến tận ngực. K Zưk cũng vừa tìm vừa gọi "K Keo... K Keo ơi... ơi... về nhà thôi... về nhà thôi...". Ở nhà già K Dứt như người mất hồn. Ông không buồn khơi lửa bếp than đang có nồi cơm tối cho cả nhà. Già K Dứt vòng ra phía sau nhà và dõi mắt về phía cánh rừng. Rừng đêm bàng bạc ánh trăng ma quái. Thỉnh thoảng một cơn gió thổi thốc vào rừng làm rạp cả một vạt cây to.

Cái tin thằng K Keo sáu tuổi cháu ngoại già làng K Dứt bỗng dưng biến mất từ lúc mặt trời còn chưa đi ngủ chả mấy chốc được lan khắp buôn trên buôn dưới. Anh K Zưk bố của K Keo quyết định đốt đuốc. Cả chục chàng trai lực lưỡng của làng Ben cũng đã tập trung trước sân nhà già làng K Dứt.

Già làng K Dứt linh cảm điều chẳng lành:

- K Keo chỉ mới có sáu cái mùa rẫy thôi còn nhỏ lắm chỉ mới là con heo con chưa biết ủi đất. Nó đi vào rừng đón bạp me nhưng bạp me bận đuổi con khỉ không cho khỉ bố khỉ mẹ và khỉ con bẻ bắp nên về nhà sau ông mặt trời đi ngủ. Vì đợi lâu nên thằng K Keo cứ thế đi theo lối mòn lên nương. Nhưng cái óc nó không nhớ hết các lối mòn trong rừng đâu. Chắc nó lạc sang lối mòn của người đi tìm trầm hoặc là lối mòn của người đi tìm thú rừng nào ấy rồi...

Ngừng một lát giọng ông trở nên lo lắng và tính xa:

- Thay vì trở ra theo đường cũ để về nhà thì thằng K Keo lại đi nhầm vào lối của con heo con báo. Ông mặt trời cũng đã đi ngủ từ lâu nên cái mắt của thằng K Keo càng không nhận thấy lối mòn nó đang đi là lối dẫn vào phía rừng già chứ không phải là lối mòn dẫn về nhà. Vậy là càng đi nó càng lạc; càng lạc nó càng rối cái đầu. Vậy thì người nhà của già làng K Dứt này phải đi tìm nó về thôi. Mà rừng núi thì đi bảy ngày bảy đêm cũng không hết được. Vì vậy già làng này phải cậy nhờ những thanh niên trai tráng trong làng; nhờ cậy những đôi chân khỏe những cặp mắt tinh... Mà đi thì lâu lắm đấy xa lắm đấy. Phải chuẩn bị cơm muối chuẩn bị xà gạt chuẩn bị cả cung nỏ giáo mác... Không phải đi một đêm nay mà còn phải đi luôn cả ngày mai nữa ngày kia nữa. Vậy anh em có đồng ý làm theo sự nhờ cậy của già làng này không hỡi các chàng trai của làng Ben?

K Bret - chàng trai của những chàng trai làng Ben - thay mặt nhóm thanh niên:

- Ở làng Ben xưa nay những cái nhà sàn tuy rời nhau cái cột cái mái tranh nhưng dính liền nhau một khúc ruột của con người sống bên trong những ngôi nhà ấy. Chuyện thằng K Keo lạc rừng là chuyện của họ nhà K Zưk - Ka Diơn nhưng đó còn là chuyện chung của cả làng Ben. Chuyện chung của cả làng Ben thì già làng K Dứt phải đứng ra phân xử. Vậy thì thanh niên chúng tôi phải làm theo cái sự yêu cầu của già làng là đúng rồi! Cái chân cái tay cái mắt của mấy anh em thanh niên chúng tôi đã sẵn sàng rồi đây. Già làng cứ gật đầu ưng cái bụng là chúng tôi làm liền thôi mà!

Vậy là chuyện của nhà Ka Diơn đã trở thành chuyện chung của cả làng Ben. Cả làng cùng chung tay lo cơm nước mắm muối gùi nỏ cung tên... cho chuyến đi rừng của nhóm thanh niên hơn mười người lội vào rừng xanh núi đỏ ngay trong đêm. Đến gần nửa đêm mọi công việc chuẩn bị đã xong. Đội quân thanh niên làng Ben tay đuốc tay xà gạt lên đường nhắm hướng rừng già thẳng tiến. Chàng trai của những chàng trai K Bret dẫn đầu đoàn người.

(còn nữa)



Ảnh: Internet


muội muội

Gửi 2 Huynh

Anh Khắc Dũng Kính Mến ơi !!A Dũng à! huhu Anh xem lại... Sơ Yếu lý Lịch của Huynh Giá Như của muội đi nhé ! "hong tin hỏng tin". Tưởng là muội được lên chức ai dè lại bị "rớt bịch" một cái từ "Tỉ" xuống "muội" à ? Mà em nói nhỏ anh nghe nè " Đừng để Huynh Giá Như của muội biết nhé"mới hôm nọ nói thôi ngậm ngùi gọi "tỉ" vậy thế mà hôm nay "Đả đảo ! Đả đảo" Eo ơi.. danh đá kiếp anh Dũng nhỉ? Nhưng này "Huynh Giá Như của muội" mà không hoàn thành nhiệm vụ ở gần như "giao ước" anh nhớ mách em nhé! Để em xử lý Huynh ấy từ xa hehe..
Chúc anh Dũng ngày cuối tuần vui thiệt vui mạnh khỏe hạnh phúc

Huynh Giá Như Đệ à ?
Nghe" ở đây là nghe hơi văn chương chữ nghĩa á mà Anh Thơ ơi! Viết thế ni mà không ngọt thì chừng nào mới ngọt đây! Nhiệm vụ thì... thôi giao khoán hết cho người đó! hehe!

Muội: hihi..Rõ là "Khổ" "trời ạ"muội muội của Huynh dốt văn chương lắm "chi biết đọc"thôi..hehe Huynh dùng chữ nghĩa thì làm sao mà muội hiểu nổi hả huynh của muội ơi! Huynh Khắc Dũng Của Huynh nói Đúng đấy " Chữ nghĩa cứ tung tẩy lên thế kia thì chết người ta không chứ!"Huynh Giá như của muội giỏi lắm ! Nhưng mà muội mới tạm gọi là Huynh thôi còn chờ Khắc huynh xem lại lý lịch nữa đấy nha hehe.. Chúc Huynh của muội ngày cuối tuần vui hạnh phúc

Khắc Dũng

Gửi xuongrongtho

Xuongrongtho:
"Đã lâu rồi anh là thần tượng củA EM CẢ THƠ NHẠC VÀ VĂN. eM MỚI LÀM NHÀ ẬNH HY VỌNG ANH CHIẾU CỐ ĐẾN THĂM EM".

Viết bởi xuongrongtho @ 07:41 2009-04-18
.........................................
Cảm ơn Xuongrongtho đã ghé thăm! Mình đã sang bên nhà bạn và đã đươc đọc "Lời chào" của bạn! Hy vọng ngôn nhà "xuongrongtho" sẽ là nơi để cho mình học hỏi nhiều điều! Chúc thật vui xuongrongtho ơi!

xuongrongtho

Đã lâu rồi anh là thần tượng củA EM CẢ THƠ NHẠC VÀ VĂN. eM MỚI LÀM NHÀ ẬNH HY VỌNG ANH CHIẾU CỐ ĐẾN THĂM EM

khacdung

Gửi Giá Như

Giá Như:
"Hu hu...! Khắc huynh ơi! Anh Thơ ơi! Vậy là Giá Như đệ phải gọi Anh Thơ muội muội bằng tỉ hả? Đả đảo Khắc huynh! Đả đảo Khắc huynh nếu Khắc huynh ép buộc đệ nhá! Muốn gọi Anh Thơ tỉ bằng muội muội thôi vì xét theo... sơ yếu lý lịch thì rõ ràng là muội của đệ rồi!

Anh Thơ muội muội tỉ ơi! Giờ gọi sao cho nó "phải đạo" đây? Huynh Giá Như đệ với Khắc huynh phen này phải một phen... "tương tàn" thôi! hức hức!:.

Viết bởi Giá Như @ 17:25 2009-04-17
....................................
Giá Như đệ ơi! Chuyện này dễ như... ăn ớt ấy mà! Theo thông lệ của con người ta thì nếu không bà con dòng họ gì thí ai nhiều tuổi hơn là làm anh hoặc chi; còn ai ít tuổi hơn thì rõ ràng là em là muội hoặc đệ. Vậy Giá Như đệ của ta nhiều hay ít tuổi hơn Anh Thơ nhỉ? Và bên cạnh chuyện tuổi tác còn phải xét đến chuyện giữa hai người có mối quan hệ huyết thống nào không nữa chứ! Cứ trên cơ sở ấy mà xác định ngôi bậc đệ Giá Như nhé!
Vui nào!

khacdung

Gửi Hoài Khánh

Hoài Khánh:
"Đọc truyện dài kì khó theo dõi lắm nên HK sang thăm và chúc anh cuối tuần nhiều niềm vui sức khỏe và hạnh phúc".

Viết bởi Hoài Khánh @ 14:45 2009-04-17
.......................................
Đúng là khó theo dõi thật đấy anh Hoài Khánh ạ! Như anh Nguyễn Đức Đát đã nói ở trên ấy đại ý rằng: Thà là đã in cầm cuốn sách đọc một lèo cho nó xong (cho nó đã hoặc không đã mà chán). Đằng này cứ đọc lắt nhắt khó theo dõi. Nhưng đáng tiếc là sách vẫn chưa in vì đơn giản là KD viết... chưa xong!
Cảm ơn anh Hoài Khánh nhiều! Chúc anh vui! Mong!

khacdung

Gửi Anh Thơ

Anh Thơ:
"Anh Dũng ơi!
Anh viết truyện có hồn lắm hồi hộp lôi cuốn người đọc đọc rồi muốn đọc nữa anh a.Khi đọc xong em nhìn kỹ con "Hổ"anh nhìn lại mà xem kìa !cái râu nó vểng ra vì thòm thèm nhưng cái mắt nó lại nhìn xuống buồn buồn thương tha cho cậu bé" Chú Sơn Lâm " còn biết rủ lòng thương .như vậy những con khác thì sao anh Dũng nhỉ..? quả là giầu chí tưởng tượng hihi...".

Viết bởi anhtho @ 13:41 2009-04-17
....................................
Anh Thơ ơi chắc chắn bạn đồng ý với mình điều này: Đời sống của muông thú có những quy luật riêng của chúng. Quá trình đấu tranh để sinh tồn giữa chúng luôn được diễn ra theo quy luật tất yếu. Bên cạnh việc loại trừ những hiểm họa giữa muông thú còn diễn ra quá trình tựa vào nhau để cùng tồn tại. Ở loài người quá trình đấu tranh để sinh tồn thường hay bị chi phối bởi những bộ óc hoặc quá thông minh hoặc vô cùng ngu đần nên đôi lúc những quy luật đã bị phá vỡ. Trong "Đại ngàn độ lượng" quy luật đấu tranh sinh tồn giữa muông thú giữa con người với nhau và giữa con người với tự nhiên sẽ rất gay gắt và cuối cùng quy luật vẫn luôn là.. quy luật! Số phận của cậu bé như thế nào sẽ được sáng tỏ dần trong những kỳ tới! Anh Thơ đón đọc nhé!
Cảm ơn và chúc bạn vui!
À còn cái chuyện giữa tỉ đệ (hay huynh muội) hai người KD không muốn can thiệp à nghen! Hì cứ "tranh luận" cho rốt ráo cho ngã ngũ đễ mà còn phân ngôi thứ! Hà hà! Tớ đang chờ hai người đây!

khacdung

Gửi "Thằng đệ"

Thằng đệ:
"Là sao?
Vậy huynh nhiều "tật" lắm đa?
"Khắc nhập khắc xuất" Khắc ta sướng hè?
Vào đọc tính viết ít dòng cảm nhận cho nó (là cái truyện dài này ấy) nhưng đọc dần xuống các comment thấy cái sự thể kia ngứa miệng hỏi chơi! Trả lời được thì trả không thì... chết đòn! Hừ hừ hừ...".

Viết bởi Thằng đệ @ 12:59 2009-04-17
.....................................
Đã yêu yêu đến tận cùng
Cái tật ta đó có khùng lắm không?

Sự thể là thế đấy "Thằng đệ" ạ! Có phải chết thì ta vẫn khẳng khái tuyên bố như rứa (chỉ "chết đòn" thì nhằm nhò gì)! Minh bạch rạch ròi trong chuyện này cũng là cái tật của ta đấy!

Giá Như

Gửi Anh Thơ - Gửi Khắc huynh luôn thể!

Anh Thơ:

"Xạo chưa đã ghe cái giọng ni bao giờ đâu mà biết ngọt ngào? may mà chưa nghe nghe rồi nó chua loen loét sợ chạy mất dép luôn hihi.Anh GHD à ! Nếu anh chưa vượt quá tuổi 34 thì phải gọi Anh Thơ bằng chị nha!hehe và phải nhớ hoàn thành nhiệm vụ ở gần được giao đấy còn việc ở xa cứ để đấy cho "ti" giải quyết..hehe".

_____________________________________________________

"Nghe" ở đây là nghe hơi văn chương chữ nghĩa á mà Anh Thơ ơi! Viết thế ni mà không ngọt thì chừng nào mới ngọt đây! Nhiệm vụ thì... thôi giao khoán hết cho người đó! hehe!

Hu hu...! Khắc huynh ơi! Anh Thơ ơi! Vậy là Giá Như đệ phải gọi Anh Thơ muội muội bằng tỉ hả? Đả đảo Khắc huynh! Đả đảo Khắc huynh nếu Khắc huynh ép buộc đệ nhá! Muốn gọi Anh Thơ tỉ bằng muội muội thôi vì xét theo... sơ yếu lý lịch thì rõ ràng là muội của đệ rồi!

Anh Thơ muội muội tỉ ơi! Giờ gọi sao cho nó "phải đạo" đây? Huynh Giá Như đệ với Khắc huynh phen này phải một phen... "tương tàn" thôi! hức hức!

Hoài Khánh

Gửi anh Khắc Dũng

Đọc truyện dài kì khó theo dõi lắm nên HK sang thăm và chúc anh cuối tuần nhiều niềm vui sức khỏe và hạnh phúc.

anhtho

Anh Dũng ơi!
Anh viết truyện có hồn lắm hồi hộp lôi cuốn người đọc đọc rồi muốn đọc nữa anh a.Khi đọc xong em nhìn kỹ con "Hổ"anh nhìn lại mà xem kìa !cái râu nó vểng ra vì thòm thèm nhưng cái mắt nó lại nhìn xuống buồn buồn thương tha cho cậu bé" Chú Sơn Lâm " còn biết rủ lòng thương .như vậy những con khác thì sao anh Dũng nhỉ..? quả là giầu chí tưởng tượng hihi...
Anh Giá như đệ à?
"Nghe cái giọng ngọt ngào thế ni Giá Như" ta chả thích gọi Anh Thơ bằng tỉ chút nào hết á! Nhưng mà chắc phải "ngậm ngùi" gọi bằng tỉ thôi vì đã lỡ gọi cí tay "phá... nhạc chi tử" này là Khắc huynh rồi! Hu hu...".
Xạo chưa đã ghe cái giọng ni bao giờ đâu mà biết ngọt ngào? may mà chưa nghe nghe rồi nó chua loen loét sợ chạy mất dép luôn hihi.Anh GHD à ! Nếu anh chưa vượt quá tuổi 34 thì phải gọi Anh Thơ bằng chị nha!hehe và phải nhớ hoàn thành nhiệm vụ ở gần được giao đấy còn việc ở xa cứ để đấy cho "ti" giải quyết..hehe