Truyện dài: ĐẠI NGÀN ĐỘ LƯỢNG (Kỳ III)

ĐẠI NGÀN ĐỘ LƯỢNG
Truyện dài: Võ Khắc Dũng
(Kỳ III)

"... Tám mươi năm trước cũng bên con suối Chà nhưng ngày ấy cái làng Ben này nằm ở phía tít xa về phía thượng nguồn cậu bé K Dứt đã khóc tiếng khóc chào đời. Bạp (bố) K Đờng và me (mẹ) Ka Kian của K Dứt kể lại rằng năm đó dân làng Ben đói rũ vì mất mùa lúa rẫy. Cả làng phải rời khỏi thượng nguồn suối Chà và chuyển dần về phía núi Yàng bây giờ...".


(Ảnh: Internet)

 

(Tiếp theo kỳ II)
        ...
        Trời rạng dần. Già làng K Dứt uể oải đứng dậy rời khỏi bếp lửa bước ra sân và đi về phía ngôi nhà dài dài nhất làng - nơi mà sáng sớm nay ngay từ lúc mặt trời chưa kịp nhô lên đỉnh núi Yàng ông và các thành viên khác trong Hội đồng Già làng quyết định việc nên hay không nên truy tìm trừ khử con Một để sau đó tận diệt con ma rừng trú ở núi Yàng đem lại sự bình yên cho dân làng. Lúc này trời chỉ mới hưng hửng chút ánh sáng nhờ nhờ nhưng ở phía ngôi nhà dài dài nhất làng đã đông người lắm rồi. Ngay từ đêm qua mọi khâu chuẩn bị cho sự kiện trọng đại của làng Ben đã được các trưởng tộc phân công đến từng nóc nhà. Cây nêu đã được dựng sẵn ngoài sân và một con trâu to ba vòng tay đã được thít sừng vào đó. Hai hàng ché rượu cần với khoảng hai mươi ghè đã được bày ra bên cọc nêu. Thêm một con gà lễ mấy chén gạo rẫy dăm trái cây rừng... cũng đã được bày biện khá chu tất. K Dứt già làng cửa những già làng cảm thấy rất hài lòng về sự chuẩn bị cho sự kiện trọng đại của làng nhưng thực tình mà nói thì đến tận lúc này sau nhiều đêm thức trắng vào những ngày trước mùa rẫy trăng tròn tháng thu hoạch lúa rẫy trong bụng ông vẫn còn ngổn ngang trăm mối lo. Già làng K Dứt cất bước leo lên mấy bậc thang trên lối cửa chính dẫn vào bên trong ngôi nhà dài một cách vừa nặng nề nhưng cũng vừa quả quyết.
        Và trong đầu ông quá khứ đời mình hiện về như một dòng nước ngược...

        PHẦN II: NHỮNG DẤU CHÂN TRẦN
        Tám mươi năm trước cũng bên con suối Chà nhưng ngày ấy cái làng Ben này nằm ở phía tít xa về phía thượng nguồn cậu bé K Dứt đã khóc tiếng khóc chào đời. Bạp (bố) K Đờng và me (mẹ) Ka Kian của K Dứt kể lại rằng năm đó dân làng Ben đói rũ vì mất mùa lúa rẫy. Cả làng phải rời khỏi thượng nguồn suối Chà và chuyển dần về phía núi Yàng bây giờ.
        Bà Ka Kian lúc ấy đang mang thai đứa con đầu lòng và cũng là đứa con duy nhất của vợ chồng Ka Kian và K Đờng. Ka Kian năm đó đã gần bốn mươi tuổi mới mang được cái thai mặc dầu hai vợ chồng ông bà lấy nhau từ năm mười tám và mười lăm tuổi. Đã có lúc bà Ka Kian đánh tiếng với người cậu rằng mình đã buộc phải ưng cái bụng "gả" đứa em gái mới lớn chưa chồng của mình cho chồng theo phong tục người Mạ. Người cậu của Ka Kian đã gặp K Đờng nhưng lòng K Đờng đã quyết ăn ở thủy chung như sợi dây thừng thít chặt vào cột nêu nên không nghe theo lời cậu vợ và lời vợ. Thế rồi thật may vào một đêm me Ka Kian bỗng thấy có cái gì đó rất khác thường bên trong cái bụng mình. Khi biết chắc vợ mình mang thai K Đờng đã thịt mấy con heo nhiều gang tay để tạ ơn Yàng và đãi đằng dân làng Ben nhằm thông báo với tất cả mọi người về chuyện Yàng đã cho vợ chồng ông một cái mầm của sự sống con người. Bởi thế ngày chuyển làng thấy vợ mình bụng đã vượt ngực ông lo lắng vô cùng. Cuộc dời làng diễn ra dài những ba ngày ba đêm. Đến đêm thứ ba Ka Kian không thể nhấc nổi bàn chân bụng đau dữ dội. Bà khụy xuống ngay trong vòng tay dìu đỡ của chồng và thều thào thông báo tin vui:
        - K Đờng ơi! K Đờng sắp là bạp rồi!
        Tin vui của vợ chồng Ka Kian và K Đờng nhanh chóng được truyền đi trong đêm rừng tối đen. Bởi thế già làng K Blàng quyết định dừng cuộc di chuyển và ra lệnh "hạ trại" ngay bên lưng chừng đồi gần con suối Chà này. Với dân làng Ben thuộc tộc người Mạ (và với nhiều bộ tộc thiểu số khác ở Nam Tậy Nguyên) việc cả làng đang di chuyển để tìm đất mới lập làng mà trong đoàn người có người sinh cái mầm sống con người là một điềm lành. Vì như thế cũng giống như là Yàng bảo rằng nơi có mầm sống con người vừa ra đời là đất tốt. Bởi thế già làng K Blàng đã hạ lệnh cả đoàn dừng chân và quyết định lập làng ở nơi mà Ka Kian sắp sinh con. Một cái chòi nhỏ ngay tức khắc được dựng lên bờ suối gần mép nước. Sáng hôm sau lũ trai tráng vào rừng đốn cây gỗ chặt cây nứa cắt cỏ tranh bứt dây mây... về làm nhà. Chiều hôm ấy khi ở trên triền đồi dân làng đang hối hả dựng nhà thì nghe dưới suối có tiếng khóc oe oe của đứa con nít phát ra từ căn chòi. Nghe tiếng khóc K Đờng nói chắc nịch rằng:
        - Đứa vợ mình nó sinh được thằng con trai rồi! Nó sẽ là một chàng trai khỏe mạnh sau mười mấy cái mùa rẫy nữa thôi!

Một bữa tiệc nho nhỏ diễn ra ngay trong chiều tối hôm ấy. Tối mang cơm xuống chòi đẻ cho vợ K Đờng khấp khởi hỏi vọng vào:
        -  Một đứa con trai da nâu tóc quăn phải không?
        Trong bụng K Đờng thầm cảm ơn Yàng cảm ơn thần núi thần suối. Vì như thế là các thần linh đã cho ông môt chàng trai da nâu tóc quăn ngục cuộn sóng ngay trong lòng làng Ben trong tương lai.
        Vợ K Đờng mỉm cười trong bóng tối:
        - Nó lớn như một con heo con. Da nâu như đã được mặt trời đốt nóng. Mắt sáng như con thỏ trong rừng...
        Theo phong tục của người Mạ khi sinh con người mẹ tự lo "phục vụ" tất tật mọi khâu; trừ trường hợp xảy ra sự cố thì mẹ cô gái mới mời thầy cúng về cúng ở bên ngoài chòi đẻ và chỉ có người mẹ đẻ mới được vào bên trong căn chòi. Trường hợp người phụ nữ sinh con ấy không còn mẹ đẻ thì người làm cái công việc này là mẹ chồng hoặc một người đàn bà lớn tuổi nào đó trong dòng họ.
                                                                                                                                                               (còn nữa)


Giá Như

Gửi Khắc huynh

Khắc huynh:

"Chưa chi đệ lại nóng rồi
Cái chi cũng phải... lơi lơi chút mà!
Rằng thì cái "Đại ngàn..." ta
Đệ cứ... nhấm nháp mới là truyện dai (dài)

Hì hì! Giá Như đệ ới ời ơi! Nói đùa tí cho vui thôi! Còn huynh cũng muốn đưa lên cho nó dài dài nhưng chỉ sợ là mọi người nhìn thấy chữ ơi là chữ không buồn đọc. Thôi thì cứ để kỳ tới ta đưa khoảng 2.000 chữ đệ đọc cho... ngán luôn nghen! Hì! Chúc vui! Phải vui đệ nhé!".
_____________________________________________________

Cái "đại ngàn..." của huynh lơi lả
Nhả từng câu bức xúc lắm đa
Rẳng thì cứ... bốc (post bài í!) thả ga
Nhấm nha nhấm nháp đệ ta... (thế nào?)!

Dưng mà huynh lại bảo đệ đệ là "phải vui" nhỉ?

khacdung

Gửi đôi mắt nâu

matnau":
"Đọc cả kì 2 và kì 3 rồi mà vẫn chưa đã hi. Đoạn anh viết tả về sinh con của người thiểu số thật hay. Bố thì gọi là "bạp" lần đầu tiên em nghe thấy chắc anh cũng phải tìm hiểu nhiều lắm chờ xem tiếp của anh".

Viết bởi matnau @ 14:09 2009-03-02
...................................
"Bố" theo tiếng Cơho (người Mạ có cùng ngôn ngữ với người Cơho) gọi là "bạp". "Mẹ" gọi là "me". Nhưng riêng chồng thì gọi là... "nó"! Hì hì! Vui lắm! Có thích gọi ai là "nó" như thế không? Rất vui vì em quan tâm đến tác phẩm của anh! Cứ theo dõi tiếp matnau nhé! Hy vọng sẽ có nhiều thú vị tiếp theo!
Cảm ơn và chúc em vui!

khacdung

Gửi Giá Như

Giá Như:
"Cái huynh nhem thèm đệ ta
Đọc chưa chi đã hết... cha nó rồi!
Cho thêm miếng nữa huynh ôi
Kẻo thằng đệ nó la: Trời đất ơi!

Đúng đó huynh! YenSon huynh nói có lý đấy! Ở kỳ này cảm giác thiêu thiếu còn nhiều hơn cả hai kỳ trước! Đệ nghĩ huynh nên đưa thêm một đoạn dài dài nữa vào đi nhé! Đọc thế này cảm giác bị rời rạc lắm huynh ạ! Khi không thể xâu chuỗi sự việc lại thì tính hấp dẫn của tác phẩm cũng bị giảm đi phần nào!
Dưng mà cách dùng từ của huynh trong phần này bén nhẩy!"
Viết bởi Giá Như @ 10:58 2009-03-02
....................................
Chưa chi đệ lại nóng rồi
Cái chi cũng phải... lơi lơi chút mà!
Rằng thì cái "Đại ngàn..." ta
Đệ cứ... nhấm nháp mới là truyện dai (dài)

Hì hì! Giá Như đệ ới ời ơi! Nói đùa tí cho vui thôi! Còn huynh cũng muốn đưa lên cho nó dài dài nhưng chỉ sợ là mọi người nhìn thấy chữ ơi là chữ không buồn đọc. Thôi thì cứ để kỳ tới ta đưa khoảng 2.000 chữ đệ đọc cho... ngán luôn nghen! Hì! Chúc vui! Phải vui đệ nhé!

khacdung

Gửi Bạn Văn

Bạn Văn:
"Sáng nay em mới ngồi lại để xem cho đủ 2 phần 2 và 3 vì tuần rồi em lang thang ở Tn anh ạ. Chờ phần 4 nữa nhé!
Luôn mong anh an lành... ( Bí mật nhé!)".

Viết bởi Bạn Văn @ 10:57 2009-03-02
....................................
Rất cảm ơn Bạn Văn! Nhưng cho hỏi trước: Sao lại phải... bí mật thế? "Bạn Văn" thấy vừa quen vừa lạ thế nào ấy! Hay là cứ "bí mật" bằng cách... bật mí xem nào!
Vậy là Bạn Văn đã đọc đủ ba kỳ? Hy vọng câu chuyện không làm cho Bạn Văn cảm thấy nhàm chán! Cho tác giả biết nhận xét của Bạn Văn về "Đại ngàn độ lượng" với nghen!
Rất cảm ơn và chúc vui!

khacdung

Gửi anh Yên Sơn

Yên Sơn:
"Anh Khắc Dũng từ hai kỳ trước tôi đã định nói nhưng rồi lại quên.Theo thiển ý của tôi có lẽ mỗi kỳ anh đưa lên như thế này là hơi ngắn.Tôi có cảm giác nó vừa tạo cho người đọc cái cảm giác bị hụt hẫng vừa làm cho câu chuyện manh mún ra khi các chi tiết chưa tròn. Ở phần này gần như chỉ có một sự kiện về sự ra đời của già làng K Dứt còn ngoài ra vẫn chưa thấy điều gì mới để gọi là "chuyện" cả.Mà nếu chờ cứ hai ba kỳ rồi gom lại mà đọc một lúc thì nó lại không đã thèm.Hay là anh đưa thêm một phần nữa vào? Có thể nó dài hơn một entry bình thường nhưng tôi không cho là nhàm chán đâu anh Dũng.Vài lời với anh.Chờ đọc tiếp đã anh nhé".

Viết bởi YenSon @ 09:42 2009-03-02
...................................
Anh Yên Sơn quý mến! Ở commnet trước anh nói là để có một người chịu khó dừng lại trước một tác phẩm văn xuôi trên mạng thật khó. Cũng như vậy KD cho rằng bạn đọc chịu khó dừng lại trước "Đại ngàn độ lượng" là không nhiều phải không anh Yên Sơn?
Lúc đầu KD nghĩ nếu đưa mỗi kỳ (entry) khoảng 2.000 chữ là vừa dủ. Nhưng biết đâu chừng nhìn thấy một lô một lốc chữ và chữ như thế có thể không ít người sẽ ngấy! Bởi vậy "tiêu chí" mà KD đưa ra là chỉ... nhin nhín khoảng 1.000 chữ là vừa! Và thế rồi sau ba kỳ đọc lại thấy nó chưa đâu vào đâu cả! Vì thế bắt đầu từ kỳ tiếp theo KD sẽ đưa nhiều hơn! Nói trước nhé anh Yên Sơn: Đừng có chán đấy nghen!
Rất cảm ơn anh và chúc anh vui!

Trăng xa

Gửi Lão

Ta đăng thắc mắc là tại sao có cái tục bắt người phụ nữ khi "đi biển" trên rừng rú mà lại phải một thân một mình xoay sở như thế! Lão có thấy nó... nghiệt ngã quá không? Chắc cũng vì một lý do nào thuộc về tín ngưỡng? Hay là tại sao hở Lão? Ta đọc từ đầu đến giờ thấy được cái nhân hậu của người dân tộc Mạ rất lớn! Họ thương yêu cỏ cây hoa lá cũng như mỗi sinh vật trên rẫy trên rừng! Nhưng để một phụ nữ trong lúc sanh nở phải một mình như thế thì tội quá!

matnau

Gửi anh KD

Đọc cả kì 2 và kì 3 rồi mà vẫn chưa đã hi. Đoạn anh viết tả về sinh con của người thiểu số thật hay. Bố thì gọi là "bạp" lần đầu tiên em nghe thấy chắc anh cũng phải tìm hiểu nhiều lắm chờ xem tiếp của anh.

Giá Như

Gửi Khắc huynh

Cái huynh nhem thèm đệ ta
Đọc chưa chi đã hết... cha nó rồi!
Cho thêm miếng nữa huynh ôi
Kẻo thằng đệ nó la: Trời đất ơi!

Đúng đó huynh! YenSon huynh nói có lý đấy! Ở kỳ này cảm giác thiêu thiếu còn nhiều hơn cả hai kỳ trước! Đệ nghĩ huynh nên đưa thêm một đoạn dài dài nữa vào đi nhé! Đọc thế này cảm giác bị rời rạc lắm huynh ạ! Khi không thể xâu chuỗi sự việc lại thì tính hấp dẫn của tác phẩm cũng bị giảm đi phần nào!
Dưng mà cách dùng từ của huynh trong phần này bén nhẩy!

Bạn Văn

Kính anh

Trong bụng K Đờng thầm cảm ơn Yàng cảm ơn thần núi thần suối. Vì như thế là các thần linh đã cho ông môt chàng trai da nâu tóc quăn ngục cuộn sóng ngay trong lòng làng Ben trong tương lai.
Vợ K Đờng mỉm cười trong bóng tối:
- Nó lớn như một con heo con. Da nâu như đã được mặt trời đốt nóng. Mắt sáng như con thỏ trong rừng...

****************
Sáng nay em mới ngồi lại để xem cho đủ 2 phần 2 và 3 vì tuần rồi em lang thang ở Tn anh ạ. Chờ phần 4 nữa nhé!
Luôn mong anh an lành... ( Bí mật nhé!)

YenSon

Anh Khắc Dũng

Anh Khắc Dũng từ hai kỳ trước tôi đã định nói nhưng rồi lại quên.Theo thiển ý của tôi có lẽ mỗi kỳ anh đưa lên như thế này là hơi ngắn.Tôi có cảm giác nó vừa tạo cho người đọc cái cảm giác bị hụt hẫng vừa làm cho câu chuyện manh mún ra khi các chi tiết chưa tròn. Ở phần này gần như chỉ có một sự kiện về sự ra đời của già làng K Dứt còn ngoài ra vẫn chưa thấy điều gì mới để gọi là "chuyện" cả.Mà nếu chờ cứ hai ba kỳ rồi gom lại mà đọc một lúc thì nó lại không đã thèm.Hay là anh đưa thêm một phần nữa vào? Có thể nó dài hơn một entry bình thường nhưng tôi không cho là nhàm chán đâu anh Dũng.Vài lời với anh.Chờ đọc tiếp đã anh nhé.